201 300 - Chương 216: có bao gồm minh họa. Để hiểu rõ nội dung, xin vui lòng bật xem hình minh họa.]

Chương 216 có bao gồm minh họa. Để hiểu rõ nội dung, xin vui lòng bật xem hình minh họa.]

Trong làn hắc viêm bốc cao.

“Áaaaaaaaaaa!”

Cùng với tiếng hét xé lòng của Astria, Krash đã lên tới thượng tầng không trung.

Anh kéo cô lên, bất ngờ bế theo kiểu công chúa rồi duỗi thẳng hai chân xuống dưới.

Bùm!

Ngay khi Krash tiếp đất, làn khói nhẹ nhàng bay tản ra.

Nhờ được bảo vệ bởi hào quang nên Krash không hề hấn gì, thế nhưng anh lại cảm thấy như có gì đó đang giật tóc mình.

Krash quay đầu sang bên cạnh.

Ở đó, vị thánh nữ với đôi mắt đẫm lệ và hai má phồng lên đang ra sức kéo tóc anh.

Có vẻ như vị thánh nữ của chúng ta mắc chứng sợ độ cao.

“……Em ổn chứ?”

Khi Krash hỏi một cách muộn màng, cô quay ngoắt đi với gương mặt giận dỗi.

Đoạn, cơ thể cô khựng lại.

Cũng phải thôi, vì trước mắt cô là vô số công dân của Freeman.

Tuy cũng có vài người đến đây để du ngoạn lễ hội.

Nhưng chẳng có ai là không biết đến thánh nữ.

“Thánh nữ?”

Một người trông thấy Astria liền thốt lên, khiến gương mặt cô lộ rõ vẻ bối rối.

Cô vội vàng chỉnh đốn lại vạt áo choàng.

Thế rồi, cô nhận ra chiếc áo choàng đã tuột ra từ lúc nào, để lộ mái tóc vàng rực như ánh mặt trời, cùng với việc chiếc mặt nạ che giấu dung nhan cũng đã biến mất.

Đôi mắt cô đảo liên hồi.

Dù cô luôn xuất hiện với tư cách thánh nữ đầy đường hoàng trước mặt mọi người, nhưng đây là lần đầu tiên cô lộ diện trong tình trạng thế này.

“Astria.”

Đúng lúc đó, Krash gọi tên cô.

Khi anh tự nhiên đặt cô xuống, ánh nhìn của mọi người dồn cả vào Astria.

Astria đứng thẳng người.

Cô đã đứng trước mặt bàn dân thiên hạ với tư cách thánh nữ biết bao lần rồi.

Cô cởi bỏ chiếc áo choàng.

Ngay lập tức, bên trong lớp áo ấy là vóc dáng với những đường cong mỹ miều như thể được thần linh gọt giũa cùng bộ lễ phục thánh nữ đã hiện ra.

Chỉ trong một khoảnh khắc, khí thế tỏa ra từ người cô đã thay đổi hoàn toàn.

Đằng sau gương mặt từ bi đến mức khiến người ta cảm thấy sự tôn nghiêm.

Ánh sáng tụ lại rực rỡ đến mức như có hào quang chiếu rọi.

Khi tất cả những người chứng kiến đều đờ đẫn tâm trí.

Cuối cùng, đôi môi cô khẽ mở.

“Thưa các công dân Freeman, và cả những người thành kính tín ngưỡng, tôi là thánh nữ Astria Stigma Freeman xin được thông báo với mọi người nhân cơ hội này.”

Giọng nói thoát ra từ đôi môi cô cao quý vô ngần.

Dường như chẳng có từ ngữ nào khác ngoài 'thánh nữ' có thể dùng để diễn tả về cô.

“Sự tồn tại của thánh nữ Freeman không phải do thần linh tạo ra, mà là do vương tộc thần thánh của Freeman dàn dựng nhằm nâng cao vị thế của quốc gia.”

Và rồi, từ chính vị thánh nữ ấy, những lời phủ nhận thân phận chính mình đã thốt ra.

Những người đang bị Astria mê hoặc, vốn chưa hiểu rõ sự tình, giờ đây mới bắt đầu chậm rãi tiếp nhận lời nói của cô.

Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên khắp nơi.

Có những người thậm chí còn ngơ ngác vì không hiểu nổi những gì mình vừa nghe thấy.

Nhưng ngay cả những người đó cũng đều đang lắng tai nghe giọng nói của Astria.

Bởi vì Astria đang hoàn toàn làm chủ nơi này.

“Đó là một hủ tục. Trong suốt nhiều thế kỷ qua, biết bao thánh nữ đã được tạo ra, và họ đều bị lợi dụng vì lợi ích tư lợi của Freeman.”

Sau đó, vô số người đã bị loại bỏ sau khi kết thúc vai trò 'hủ tục' mang tên thánh nữ ấy.

Astria chắp hai tay lại như thể đang tưởng niệm những vị thánh nữ tiền nhiệm.

“Tôi không thể chấp nhận sự thật đó. Bản thân tôi cũng là một thánh nữ, nhưng tôi không muốn hủ tục 'thánh nữ' được sinh ra từ lòng tham của Freeman tiếp tục tồn tại thêm nữa.”

Giọng nói của cô ẩn chứa sức mạnh truyền tải cảm xúc.

Và sức mạnh ấy đang lan tỏa đến tất cả công dân có mặt tại đây.

Đôi mắt màu nắng của cô sáng rực lên.

“Tôi muốn kết thúc hủ tục đó ngay tại đây.”

Krash nâng chén thánh lên bên cạnh cô.

Đồng thời, ngọn hắc viêm đen ngòm bắt đầu bùng cháy trên bàn tay anh.

Bên cạnh ngọn lửa đang rực cháy, Astria tuyên bố với tất cả mọi người.

“Astria Stigma Freeman...”

Lần đầu tiên trên gương mặt luôn mang nét từ bi của cô, nở một nụ cười hồn nhiên như một thiếu nữ đúng với độ tuổi của mình.

Rắc!

Và rồi, chén thánh tan chảy trong ngọn hắc viêm, những vết nứt lan ra toàn bộ bề mặt.

“...kể từ hôm nay, chính thức từ bỏ thân phận thánh nữ.”

Choang!

Chẳng mấy chốc, chén thánh vỡ tan thành mảnh vụn rồi cháy rụi.

Nụ cười ấy khiến tất cả mọi người hiểu rằng cô hoàn toàn nghiêm túc.

“Thánh nữ từ chức rồi sao?”

“Thật ư?”

“Ơ, ờ… làm vậy liệu có được không?”

“Thế còn Freeman bây giờ sẽ ra sao?”

“Chẳng phải làm thế này là Hoàng gia đã phạm phải tội bất kính với thần linh hay sao?”

“Đặc… đặc báo! Đặc báo kìa!”

Dĩ nhiên, lời tuyên bố đó đã gây nên một sự hỗn loạn trong chớp mắt.

Ngay cả những người ở nơi mà giọng nói của Astria không truyền tới cũng nghe được tin tức đó và cảm thấy bàng hoàng.

Vào ngày lễ hội của các vị thần.

Việc Thánh nữ tuyên bố sẽ từ bỏ vị trí của mình đương nhiên là một phản ứng dễ hiểu.

Và đây rõ ràng là một cảnh tượng sẽ còn mãi trong lịch sử.

Đúng lúc đó.

“Hãy tuân theo ý nguyện của Astria đại nhân!”

“Hoàng gia thần thánh Freeman hãy đền tội vì đã bất kính với thần linh!”

Một giọng nói lớn vang vọng giữa đám đông dân chúng.

Đó không phải ai khác mà chính là kẻ cầm đầu khuấy động.

Ánh mắt của Krash hướng về phía ngôi đền.

Bởi hắn đã nhận ra đây là việc làm của ai.

‘Đổi nước cờ rồi sao.’

Thánh vương Tersada Beakis.

Ngay khi nghe tin về tình hình này, lão ta đã lập tức đổi nước cờ.

Việc phế bỏ hủ tục Thánh nữ không còn là điều họ có thể tự tay làm được nữa.

Vậy nên, thà lợi dụng tình thế này để lật đổ Hoàng gia thần thánh, dẫn dắt một cuộc cách mạng tôn giáo còn hơn.

Chỉ có điều, người chủ trì ở đó không phải là Krash mà họ mong đợi, mà lại chính là cựu Thánh nữ.

Đúng lúc đó, từ trên bầu trời, thứ gì đó bắt đầu rơi xuống.

Đó là những tờ báo ghi lại tội lỗi bất kính mà Hoàng gia thần thánh đã gây ra bấy lâu nay.

Trong những tờ báo đang lan truyền trong chớp mắt, sự phẫn nộ của mọi người bắt đầu sục sôi.

Vì ai cũng biết Hoàng gia thần thánh đã thực hiện những hành vi khủng khiếp đến mức nào để nâng cao hay bảo vệ vị thế quốc gia.

Và điều đó là quá đủ để khơi dậy nỗi bất mãn vốn âm ỉ trong lòng dân chúng nhắm vào Hoàng gia.

Cũng như những người cai trị ở bất kỳ quốc gia nào khác.

Dù là Hoàng gia thần thánh đi chăng nữa, họ cũng không thể đáp ứng được hết mọi bất mãn nội tại của người dân.

Và sự kiện lần này chính là ngòi nổ đủ lớn để châm lên ngọn lửa của sự bất mãn đó.

“Hoàng gia thần thánh hãy đền tội đi!”

“Dám bất kính với thần linh sao. Có điên không hả! Mau cút khỏi hoàng cung và đền tội đi!”

Quả nhiên, những người dân đã bị kích động bắt đầu gào thét đòi thay đổi Freeman.

Freeman đã dùng tôn giáo để trói buộc người dân lại với nhau.

Khi biết được tôn giáo ấy đã phạm phải những hành vi sai trái, cơn giận của họ đã hợp lại làm một.

‘Có lẽ đó là lý do tại sao tôn giáo lại đáng sợ.’

Vì hành động chối bỏ niềm tin của chính mình là điều tuyệt đối không thể dung thứ.

Ầm!

Đúng khoảnh khắc đó, một tiếng nổ vang lên từ nơi Hoàng gia thần thánh tọa lạc.

Krash biết rất rõ kẻ nào đã gây ra tiếng nổ đó.

‘Con rắn già đó, đã bắt đầu hành động thật sự rồi.’

Tersada và phe đối lập đã bắt đầu hành động để thực sự lật đổ Hoàng gia thần thánh.

Đó là cuộc cách mạng tôn giáo mà ở kiếp trước, hắn đã không thể đạt được.

Nhưng lần này, cảm giác lại khác hẳn.

Phải chăng là vì chính Thánh nữ đã đứng ra từ bỏ chức vị và phơi bày hủ tục.

Dân chúng đang phẫn nộ hơn bao giờ hết.

Điều đó cũng dễ hiểu vì ai cũng biết Astria đã làm tròn vai trò của một Thánh nữ như thế nào.

“Astria.”

Khi Krash gọi tên, cô vẫn lặng thinh nhìn những người dân đang đầy phẫn nộ.

“……Liệu mình làm vậy có đúng không.”

Cô lo lắng rằng liệu sự phẫn nộ của người dân nhắm vào Hoàng gia thần thánh có xứng đáng hay không.

Bởi lẽ, vụ việc lần này chắc chắn có thể khiến nhiều người phải đổ máu.

“Ai mà biết được.”

“Đó là việc chúng ta gây ra mà. Nếu nói là không biết rồi bỏ qua thì…”

“Không, chuyện trên thế gian này vốn dĩ đa phần đều không thể biết trước.”

Krash nói một câu chắc nịch với Astria đang đầy vẻ lo âu.

“Cũng như việc bất cứ chuyện gì cũng không thể luôn mang lại kết quả đúng đắn, thì không có chuyện gì là luôn mang lại kết quả tồi tệ cả.”

Krash hiểu rõ sự thật đó hơn bất cứ ai.

Vì thế giới mà hắn đã chứng kiến qua quá trình hồi quy chưa bao giờ chỉ mang lại kết quả tồi tệ, cũng chưa bao giờ chỉ mang lại kết quả đúng đắn.

“Thế nên cứ cố gắng hết sức là được.”

Để dù chỉ một chút, kết quả đúng đắn có thể xảy ra.

Để Krash không phải hối hận về sau này.

Dù chỉ một ngày, hắn cũng không ngừng nỗ lực hết mình.

“Cô cũng chỉ cần cố gắng hết sức như vậy là được.”

Astria bắt gặp ánh mắt của Krash.

Sau khi đọc được chân tình chứa đựng trong đôi mắt ấy, chẳng hiểu sao Astria lại bật cười khan.

Đoạn, cô chậm rãi ngước nhìn bầu trời.

Những đám mây lướt qua trên trời lớn đến mức che khuất mặt trời trong chốc lát.

Một bóng râm phủ lên gương mặt của Astria.

“Anh này, tôi giờ không còn là Thánh nữ nữa.”

“Phải, đúng vậy nhỉ.”

“Liệu một người như tôi có còn nơi để thuộc về không? Mọi người cần một Thánh nữ. Chắc họ sẽ không cần một Astria đâu.”

Cô luôn đứng trước mọi người với tư cách là Thánh nữ.

Và cô đã nghĩ rằng mình sẽ mãi như thế.

Thế nhưng, giờ đây khi đã từ bỏ vị thế Thánh nữ, cô không thể nói bừa bãi về việc bản thân còn lại điều gì.

“Tôi cần cô.”

Ngay khoảnh khắc đó.

Từ miệng Krash thốt ra một lời nói vô cùng bình thản.

Đôi mắt của Astria đang nhìn lên bầu trời chậm rãi hướng về phía Krash.

Đôi đồng tử của hắn đang tỏa sáng với sắc xanh rực rỡ hơn bao giờ hết.

“Thứ tôi muốn không phải là Thánh nữ. Mà là cô, Astria, luôn luôn là cô.”

Krash luôn nhìn thấu một Astria không phải là Thánh nữ.

Vì vậy, ngay từ ngày đầu tiên đó.

Krash đã đối đãi với cô như một Astria chứ không phải một Thánh nữ.

Nhìn vào đôi mắt ấy, giờ đây cô mới bừng tỉnh.

Rằng tại sao mình lại cứ ngày càng yêu người đàn ông này nhiều hơn.

‘Vì từ đầu đến tận hôm nay, anh ấy chỉ nhìn mình là Astria thôi.’

Đó là điều mà không một ai trên thế giới này có thể làm được.

Dẫu cho sau này có thể sẽ có ai đó làm được đi chăng nữa.

Người duy nhất có thể nhìn cô là Astria ngay cả khi cô còn là Thánh nữ, chỉ có một mình hắn mà thôi.

Một người như thế, làm sao mà không yêu cho được.

Dù cho bản thân cô có được sinh ra hàng chục lần.

Dù cho có phải sống hàng chục cuộc đời.

Chỉ cần một lần nhìn thấy hắn.

Thì chắc chắn, cô cũng sẽ lại mang cùng một tâm ý ấy mà thôi.

Một làn gió thổi tới.

Một làn gió tựa như mặt trời, chan chứa hơi ấm.

Có lẽ vì vậy chăng.

Lời nói ấy vô tình thốt ra từ miệng nàng.

Trong chớp mắt, những đám mây trên bầu trời tan biến.

Giữa những kẽ hở của mây trời.

Ánh mặt trời gay gắt chiếu rọi xuống Astria.

Mái tóc màu đỏ cam tượng trưng cho mặt trời đón lấy ánh sáng ấy mà tỏa sáng rạng rỡ.

Tựa như nụ cười của nàng là thứ ngay cả thần linh cũng phải tô điểm thêm.

Nàng đang nở một nụ cười vô cùng tươi tắn và xinh đẹp.

“Cho nên, chuyện đã thành ra thế này rồi, hãy chịu trách nhiệm với tôi cả đời đi.”

Vì là Thánh nữ nên nàng chưa bao giờ buông lời tham vọng.

Đây chính là khoảnh khắc nàng bộc lộ sự tham vọng duy nhất đó.