Aura.
Sức mạnh mà thế giới tạo ra để bảo vệ chính nó.
Crassus, kẻ đã hấp thụ sức mạnh này từ Ma Cốc và những khe nứt của thế giới, đang đứng một mình trong phòng huấn luyện của Sephira.
Nội đan của Aura được tạo ra bằng cách sử dụng các khe nứt của thế giới.
Crassus đã luôn nghiên cứu cách để sử dụng thứ này.
Và kết quả mà Crassus đúc kết được sau bao trăn trở.
Đó chính là làm tan chảy nội đan Aura bên trong không gian độc lập của kỹ năng Sable.
‘Những thứ đi vào không gian độc lập của Sable sẽ bị ngưng đọng thời gian.’
Sable, thứ có thể chứa đựng cả những thứ vô hình như ký ức.
Thứ mà Crassus định chứa vào đó chính là Aura đã được làm tan chảy thông qua Ignis.
Aura được làm tan chảy bằng Ignis sẽ trở thành dạng mà Crassus có thể sử dụng bất cứ lúc nào.
Và Aura đã được Ignis làm tan chảy một lần sẽ duy trì trạng thái đó nhờ vào Sable.
‘Sau đó, mở Sable đang chứa Aura bên trong cơ thể.’
Sable mở ra trong cơ thể Crassus sẽ trút Aura ra và cung cấp trực tiếp vào lục phủ ngũ tạng của cậu.
Thông qua điều này, Crassus có thể duy trì trạng thái Aura gần như vô hạn mà cậu từng trải nghiệm trong khe nứt của thế giới.
Sable chính là một loại bình chứa mới đối với Crassus.
Cậu giải quyết vấn đề cái bình chứa không đủ bằng cách dùng Sable.
Đó chính là lý do tại sao Crassus muốn có được Sable.
‘Nhưng vấn đề nằm ở quá trình chứa Aura vào trong Sable.’
Crassus nhìn nội đan Aura đặt trước mặt mình.
Số lượng còn lại là 18 viên.
Crassus đã tiêu tốn 1 viên để đánh bại Sigrin.
‘Ngay cả khi tiêu tốn số đó, phần lớn cũng đã thoát ra ngoài cơ thể.’
Vì cơ thể của Crassus không thể chịu đựng được lượng Aura quá dư thừa.
Nên phần lớn sức mạnh đó đã tan biến vào hư không.
‘Vì vậy, lần này mình phải hấp thụ toàn bộ sức mạnh đó vào trong Sable.’
Crassus rơi vào tình cảnh phải thực hiện lại quá trình dùng Ignis để làm tan chảy nội đan Aura.
Crassus thở dài một tiếng ngắn ngủi.
‘Cũng may là mình đã lấy hết nội đan ra rồi.’
Nếu số nội đan còn lại vẫn còn nguyên, Crassus có lẽ đã chết oan khi cố gắng làm tan chảy tất cả cùng một lúc.
Vì Crassus không có kỹ thuật làm tan chảy từng thứ một bên trong cơ thể.
Crassus cầm một viên nội đan Aura lên.
Trên khuôn mặt cậu hiện rõ vẻ căng thẳng.
Để nuốt nội đan Aura, Crassus đã cố ý giải phóng Bạch Diễm cho đến tận lúc này.
Kết quả là bình chứa Aura của Crassus đã trống rỗng.
Thế nhưng, nhớ lại lúc đối đầu với Sigrin, lượng Aura dư thừa đó vẫn suýt chút nữa xé nát cơ thể cậu.
[ Có lẽ sẽ chết khoảng 18 lần đấy. ]
Đánh giá thẳng thắn của Crimson Garden vang lên.
“Sẽ không chết đâu.”
Chẳng đời nào mình lại muốn chết khi cuộc đời còn đáng quý thế này.
Sau khi hạ quyết tâm, Crassus nuốt chửng nội đan Aura của mình.
Phừng!
Ngay sau đó, cậu dùng Ignis đốt cháy nội đan Aura vừa trôi xuống cổ họng.
Khoảnh khắc đó, nội đan Aura bắt đầu từ từ tan chảy.
Aura bắt đầu tan chảy dần dần lan tỏa khắp cơ thể Crassus.
‘Khác với lúc đối đầu Sigrin, không cần phải vội vàng.’
Lúc đó, vì phải đối đầu trực diện với Sigrin nên cậu đã làm tan chảy tất cả cùng lúc.
Nhưng bây giờ thì không cần như thế.
Vì vậy, Crassus từ từ làm tan chảy Aura để giảm thiểu áp lực lên cơ thể nhiều nhất có thể.
Phừng phừng phừng!
Khoảnh khắc đó, Aura thoát ra ngoài dưới dạng Bạch Diễm.
‘Sable.’
Crassus kích hoạt Sable ngay lập tức.
Bạch Diễm thoát ra ngoài không gian lập tức bị nuốt chửng vào không gian của Sable rồi biến mất.
Krash tiếp tục lặp lại công việc đó.
Cảm giác như cơ thể đang bị thiêu đốt trong lò luyện kim, nhưng không phải là không làm được.
Dẫu sao thì đây cũng là việc cậu đã làm đi làm lại bao nhiêu lần rồi.
Krash kiên quyết thiêu cháy nội đan của Aura.
Và cuối cùng, ngay khoảnh khắc một viên nội đan bị đốt sạch.
“Hộc, hộc.”
Khuôn mặt Krash đẫm mồ hôi.
Cậu chống tay xuống sàn với đôi mắt lờ đờ.
Thời gian đã trôi qua một ngày rưỡi.
Suốt cả ngày trời không nghỉ ngơi, cậu liên tục thiêu đốt Aura.
Dù có là Krash đi chăng nữa, việc này cũng bào mòn tinh thần của cậu đáng kể.
Krash nhìn 17 viên nội đan Aura còn lại trước mắt.
Cậu phải thiêu nốt 17 viên này nữa.
“Khốn, kiếp.”
Cậu cầm lấy chai nước đã chuẩn bị sẵn bên cạnh rồi ực một hơi cạn sạch.
Do nhiệt độ từ người Krash tỏa ra nên nước đã ấm lên, nhưng không sao cả.
Sau khi uống cạn chai nước, Krash nuốt chửng chỗ bánh quy ngũ cốc và thịt bò khô đã chuẩn bị sẵn như thể đang đổ vào miệng vậy.
Xong xuôi, cậu đổ gục xuống sàn như thể ngất đi.
Dù chỉ là từng cái một cũng được.
Nhất định cậu sẽ nấu chảy cả 17 viên còn lại vào Sable.
Krash khép mắt lại, ánh nhìn đầy sát khí.
Trong phòng huấn luyện, chẳng mấy chốc chỉ còn vang vọng tiếng thở đều đặn của cậu.
* * *
Hai tuần trôi qua kể từ đó.
Krash đang nằm dài trên sàn phòng huấn luyện của Sephira, nhìn lên bầu trời.
Bầu trời xanh thẳm mang theo hương hoa nhờ làn gió thổi qua.
Nó báo hiệu mùa đông đã qua và mùa xuân đã tới.
Krash từ từ ngồi dậy.
Chắc là vì suốt thời gian qua chỉ toàn hấp thụ Aura.
Cơ thể cậu đau nhức khắp nơi.
Krash thực hiện vài động tác vươn vai nhẹ nhàng.
May mắn thay, chẳng có chỗ nào bị tổn hại cả.
Krash thở dài một hơi thật dài.
Rồi cậu nắm chặt tay lại.
‘Sable.’
Ngay khoảnh khắc đó, Sable được kích hoạt trong cơ thể cậu.
Phừng!
Cùng lúc đó, ngọn bạch diễm bùng lên dữ dội từ trong lòng bàn tay Krash.
Hỏa lực mạnh hơn trước rất nhiều.
“…Được rồi.”
Krash dập tắt bạch diễm trên tay.
Rồi cậu mím chặt môi.
Sable đã vận hành thành công.
Sự nỗ lực suốt hai tuần qua đã đơm hoa kết trái.
‘May mà mình tìm ra mẹo ở giữa chừng.’
Nếu không, dù có nhanh đến mấy thì cũng phải mất cả tháng trời mới nấu chảy được chỗ Aura đó.
Việc rút ngắn thời gian xuống còn hai tuần hoàn toàn là nhờ đã biết cách.
Krash mở cửa phòng huấn luyện.
Cậu đi thẳng đến phòng tắm.
Vì hai tuần nay chỉ cắm đầu vào thiêu đốt Aura nên trông cậu chẳng khác nào một kẻ không thể nhìn nổi nữa.
Tuy nhiên, việc thiêu đốt Aura cũng mang lại lợi ích phụ.
‘Cảm nhận về Aura của mình đã nhạy bén hơn trước rõ rệt.’
Kết quả của việc suốt hai tuần chỉ thiêu đốt Aura là cậu có cảm giác Aura đã thấm đẫm vào chính cơ thể mình.
[ Chẳng phải là điều đương nhiên sao khi ngươi đã bị ngâm trong Aura rồi? ]
Crimson Garden đưa ra phản ứng đầy kinh ngạc.
[ Chà, nếu bị ngâm trong muối đến mức đó thì đã chết rồi. ]
“Đã bảo là không chết rồi mà.”
Krash đáp lại, vừa lấy khăn lau đi hơi nước bám trên tóc.
Crimson Garden này, từ lần trước cứ hở ra là muốn giết mình.
“Nếu tôi chết thì sẽ không còn ai loại bỏ sự bất tử cho cô đâu đấy.”
Krash vừa nói vừa quàng khăn lên cổ.
Không hiểu sao, lúc này Crimson Garden lại im lặng.
[ …Krash. ]
Ngay khoảnh khắc đó, Crimson Garden cất tiếng gọi.
Krash ngẩng đầu lên trước tông giọng có vẻ nặng nề của cô ấy.
Bởi vì giọng nói của cô ấy nghe khá trầm trọng.
[ Sự bất tử, có nhất thiết phải nhận lấy không? ]
Nghe câu tiếp theo của Crimson Garden, Krash dừng bước.
[ Bất tử là một lời nguyền. Đó sẽ là lời nguyền tồi tệ nhất trong số những thứ ngươi đang có. ]
Crimson Garden tiếp lời với tông giọng nặng trĩu.
Cô ấy cũng bắt đầu cảm nhận được điều đó.
Rằng ngày mà Krash thực sự nhận lấy sự bất tử đang đến gần hơn bao giờ hết.
[ Khi đó, ta cứ ngỡ ngươi sẽ mãi tiếp tục tiến về phía trước một mình. ]
Krash không thể đặt nhiều tình cảm cho những người bên cạnh.
Trong đó có ảnh hưởng từ việc hồi quy, và có lẽ cả sự phản bội của Arthur mà cậu không hề hay biết.
Nhưng khi thời gian trôi qua cho đến tận hôm nay.
Bên cạnh Krash vẫn còn lại vô số người.
[ Những người bên cạnh ngươi cuối cùng rồi cũng sẽ lần lượt rời đi vì tuổi thọ của chính họ. ]
Cuối cùng thì một ngày nào đó Krash sẽ bị bỏ lại một mình.
Cảnh tượng người mình yêu quý tan biến đi là nỗi đau còn hơn cả tưởng tượng.
Điều này Crimson Garden là người hiểu rõ nhất.
[ Nỗi đau của sự chia ly, dù có quen đến đâu cũng không thể làm quen được. Sự cô độc thì lại càng hơn thế. ]
Chắc chắn Krash đã biết nỗi đau chia ly là gì.
Vì thông qua những lần hồi quy, cậu đã trải qua vô số lần chia ly rồi.
Nhưng dù vậy, sự chia ly vẫn sẽ liên tục khoét sâu vào trái tim Krash.
[ Vậy nên, sao ngươi không cân nhắc lại việc nhận lấy sự bất tử của ta? ]
Crimson Garden thẳng thắn bày tỏ.
Nghe vậy, Krash im lặng một lúc.
Rồi ngay sau đó, cậu bật cười một tiếng đầy giễu cợt.
“Tôi đã bào mòn tuổi thọ kha khá rồi nên giờ không thể làm khác được đâu.”
[ …Người ta nói chuyện chân thành thì hãy nghe lấy đi. Đồ cứng đầu này. ]
Crimson Garden có chút giận dỗi.
“Đừng lo.”
Rồi Krash trấn an Crimson Garden như vậy.
“Tôi có Ignis mà. Nếu thực sự không được thì chỉ việc thiêu rụi luôn cả sự bất tử đó là xong.”
[ Ngươi nghĩ chuyện đó dễ dàng sao? Sự bất tử của ta là… ]
“Crimson Garden, cô là người hiểu rõ nhất tôi là kẻ như thế nào mà.”
Crimson Garden im lặng.
Người dõi theo Krash sát sao nhất chính là Crimson Garden.
Chính vì vậy, như lời Krash nói, cô ấy cũng là người hiểu cậu nhất.
“Crimson Garden, đó là lời hứa giữa ngươi và ta.”
Đánh đổi bằng việc giúp Krashu mạnh mẽ hơn, cậu sẽ đánh cắp sự bất tử cho cô.
Đây là lời hứa kéo dài từ lần đầu gặp gỡ giữa Krashu và Crimson Garden.
“Ta vốn là kẻ rất giữ lời hứa mà.”
Krashu mỉm cười bảo cô đừng lo lắng.
“Và cũng có kẻ đã hứa sẽ ở bên cạnh ta cho đến ít nhất là lúc ta chết nữa.”
Krashu khẽ chạm vào con chuột xác chết nằm trong túi.
Krashu cũng không quên lời hứa với Ebelask.
“Thế nên sau này khi bị tước mất sự bất tử thì đừng có mà khóc nhè đấy.”
[ Cái tên nhà ngươi thật là. ]
Crimson Garden có vẻ có nhiều điều muốn nói nhưng rồi lại thôi.
[ ……Được rồi, nếu ý ngươi đã vậy, ta sẽ không bàn thêm về chuyện này nữa. ]
Thay vào đó, nhìn thấy cô lên tiếng chấp thuận, Krashu nở một nụ cười rạng rỡ.
“Nghĩ đến việc sắp bị tước đoạt nên ngươi thấy sợ à?”
[ Đừng nói nhảm. Với trình độ của ngươi, còn khướt mới chạm tới được ta. ]
Cứ cho là vậy đi.
Krashu vừa cười khúc khích vừa mở cửa phòng tắm.
Ngay khoảnh khắc đó, Krashu sững người khi nhìn thấy người đang đứng trước cánh cửa mở.
Bởi ở đó có một người phụ nữ trong bộ đồ ngủ, tay dính đầy mực, đứng với dáng vẻ phờ phạc.
“……Ngài Seirang?”
Khi Krashu cẩn thận gọi cái tên đó, Seirang giơ bản thảo trong tay lên.
Đó không gì khác ngoài một tác phẩm mới.
“……Ngài Krashu, mời xem.”
Krashu nhận lấy bản thảo cô đưa.
Chỉ bấy nhiêu thôi, Seirang quay người lững thững bước đi mất.
Dáng vẻ ấy hệt như một vị tướng vừa kết thúc một trận chiến cam go.
Có vẻ phía bên kia cũng đã trải qua hai tuần đầy kịch liệt.
“Ebelask.”
Khi Krashu khẽ gọi, con chuột xác chết thình lình chui ra và leo lên vai cậu.
Đôi mắt của con chuột xác chết long lanh nhất từ trước đến nay mà Krashu từng thấy.
“Đọc thử thôi nào.”
Đã đến giờ đọc tiểu thuyết.