Người phụ nữ với mái tóc vàng rực rỡ buông xõa.
Vốn dĩ Krashu từng nghĩ cô là nam, nhưng thực tế hắn cũng đã biết cô phải cải trang thành nam để bảo vệ thế giới.
Và lúc này đây.
Krashu đã vô tình nghe trộm được tiếng lòng của Arthur, người từng là bạn gái cũ của hắn theo dòng thời gian của cô.
- Nhìn thấy cậu sau bao lâu khiến mình càng thích hơn.
Hơn nữa còn là lời tỏ tình nồng cháy.
Krashu khẽ đưa tay lên vuốt mặt.
Cái cô Arthur này, rõ ràng mới cách đây không lâu còn bảo đã dứt bỏ tình cảm cơ mà.
Vậy mà vừa gặp mặt đã bộc phát dữ dội thế kia.
‘Là nói dối sao?’
Ngẫm lại thì, chuyện buông bỏ tình cảm đâu phải muốn là được.
Lý trí có thể trấn an, nhưng trái tim thì làm sao ngăn cản được.
Tuy nhiên, có lẽ vì hắn thường xuyên nhìn thấy nụ cười ung dung đặc trưng của Arthur.
Nên đôi khi hắn cứ nghĩ rằng nếu là Arthur thì chắc cô ấy làm được.
Vấn đề là, tất cả chỉ là ảo tưởng.
Arthur cuối cùng cũng chỉ là một con người, một người phụ nữ đang yêu.
‘Đáng lẽ đừng có tỏ ra như không có chuyện gì mới phải.’
Hắn muốn nói vậy.
Nhưng cô cũng là vì muốn tốt cho chính mình.
Cô hẳn không muốn bản thân trở thành vật cản trong cuộc đời của Krashu, người đã gắn kết với bao nhiêu mối duyên khác trong vòng lặp này.
‘Sao mà chẳng thể ích kỷ lấy một lần chứ.’
Có lẽ, dù cô có ích kỷ với mọi thứ, nhưng riêng với Krashu thì lại không thể.
“Arthur.”
“Ừ?”
Khi Krashu gọi, cô mỉm cười như mọi khi.
Nếu chỉ nhìn thấy chừng đó, hẳn Krashu cũng sẽ nghĩ cô thực sự đã buông bỏ tất cả.
“Nhờ kỹ năng vừa có được, tôi nghe thấy tiếng lòng của cô.”
Biết rõ mà im lặng cũng không phải cách.
Khi Krashu nói ra sự thật, Arthur chớp mắt, rồi đôi mắt ấy bắt đầu run rẩy.
Sau đó, khuôn mặt cô đỏ bừng từ tận cổ, biến thành một quả cà chua chín mọng.
Trong đầu cô hẳn đang hiện lên hình ảnh ung dung mà một người hồi quy từng trải qua vô số vòng lặp đã thể hiện.
Một cô bạn gái cũ vô cùng bình thản, ngay cả trong tình yêu cũng giữ thái độ xa cách rồi lặng lẽ rời đi.
Khoảnh khắc tất cả những điều đó đan xen vào nhau.
Cô cảm thấy mọi thứ trước mắt trở nên mờ mịt.
“……Cậu nghe thấy hết rồi sao?”
Krashu từ từ gật đầu.
Ngay lập tức, Arthur lấy hai tay che mặt, lảo đảo rồi ngồi thụp xuống, thu người lại trên mặt đất.
Đó là hành động bộc phát vì không thể chịu đựng được sự xấu hổ.
Krashu không đành lòng bắt chuyện, đành chờ đợi một lúc.
Sau đó, Arthur nhẹ nhàng tách hai bàn tay ra, nhìn Krashu qua kẽ ngón tay rồi nói.
“……Krashu, chuyện mình cố quên cậu là thật đấy.”
“Tôi biết.”
Arthur đã thực sự muốn rời xa Krashu.
Vì cô nghĩ rằng bên cạnh hắn không còn chỗ cho cô nữa rồi.
Cô ấy cũng đã có cuộc đối thoại cuối cùng với Krash theo cách riêng của mình, rồi rời đi.
“Vậy mà, dường như tôi không thể quên được anh.”
Arthur nhấn chặt đầu gối vào lồng ngực mình.
Dẫu cho suốt thời gian qua, cô đã không ngừng kìm nén, cố đè nén những cảm xúc đang trào dâng.
Thế nhưng, cảm xúc càng bị kìm hãm lại càng không ngừng rò rỉ ra bên ngoài.
“Tôi cứ mãi nghiền ngẫm về khoảnh khắc hạnh phúc nhất trong cuộc đời mình.”
Arthur từng là người yêu của Krash.
Dù cho chính tay cô là người đã sát hại anh.
Arthur đã yêu Krash bằng cả chân tâm, và cô từng khao khát được sống vì anh.
“Vì tôi đã biết quá nhiều người rồi.”
Trên gương mặt Arthur bao phủ một nỗi đắng cay sâu sắc.
Trong suốt những lần hồi quy, cô đã nhìn thấu biết bao khía cạnh của con người.
Những con người thay đổi từng khoảnh khắc tùy theo hành động và hoàn cảnh của chính họ.
Điều đó rõ ràng cũng mang ý nghĩa về tiềm năng của mỗi người.
Nhưng đối với Arthur, kẻ đã kiệt quệ vì những lần hồi quy, nó lại trông giống như sự ích kỷ tồn tại trong thâm tâm con người.
Người duy nhất không thay đổi, vẫn luôn nhất quán như một, chỉ có mình Krash.
Chính vì thế, Arthur cũng đành phải tự nhận ra điều đó.
Ngay lúc này, khi mà cô đã không còn khả năng hồi quy được nữa.
Rằng người duy nhất cô có thể tin tưởng và yêu thương chính là Krash.
“Đây chắc hẳn là lời nguyền của sự hồi quy nhỉ.”
Người ta thường nói thời gian sẽ chữa lành tình yêu và sự đổ vỡ.
Nhưng cô thừa biết.
Riêng với cô, điều đó là bất khả thi.
Vì đối với một kẻ hồi quy như cô, thời gian vốn dĩ đã chẳng còn ý nghĩa gì.
Thời gian không làm người ta quên đi, mà chỉ khiến nỗi đau thêm dày vò.
“Krash, dù là sau này, tôi vẫn sẽ yêu anh cả đời.”
Arthur cười yếu ớt.
Rằng đây là sự thật duy nhất của bản thân cô cũng không bao giờ thay đổi.
Cô đã mỉm cười như thế.
Krash mấp máy môi.
Dường như anh muốn nói điều gì đó nhưng chẳng thể thốt thành lời.
Với tư cách là người hiểu đôi chút về cuộc đời của Arthur.
Với tư cách là người hiểu rõ cái gánh nặng mà một kẻ hồi quy như cô đã phải gánh vác.
Anh cảm nhận được một cách gián tiếp quyết định mà cô đã đưa ra.
“Cho nên, lần này hãy nhắm mắt làm ngơ đi.”
Nói đoạn, Arthur quay người định rời đi.
Krash nhìn theo mà không sao ngăn cô lại được, đoạn anh gãi mạnh vào đầu.
Việc ngậm miệng đứng nhìn vốn chẳng hề hợp với bản tính của anh.
Từ bao giờ mà anh lại trở nên nhu nhược, lắng nghe ý kiến người khác rồi hành động một cách bí bách như thế này?
Vẫn như cách anh đã sống từ trước đến nay.
Krash luôn là kẻ hành động theo ý mình.
Krash chạy đuổi theo.
Ngay lập tức, bóng dáng Arthur hiện lên trong tầm mắt anh.
“Arthur!”
Krash nắm lấy cổ tay Arthur, cưỡng ép cô dừng lại.
Arthur bị buộc phải đứng lại, quay đầu nhìn Krash.
Khuôn mặt cô đã vỡ vụn như thể sắp tan nát đến nơi.
“……Tại sao lại giữ tôi lại.”
Cô gắng sức kìm nén cảm xúc mà lên tiếng.
“Nếu anh giữ tôi lại, tôi sẽ càng không thể buông tay.”
Sự ích kỷ muốn được ở bên cạnh Krash.
Nếu cứ thế này, Arthur cũng sẽ không thể chịu đựng được sự ích kỷ đó.
Vì từ sâu trong thâm tâm, cô đã nảy sinh những kỳ vọng nhỏ nhoi.
“Thì sao nào.”
Ngay khoảnh khắc đó, một câu trả lời bất ngờ vang lên từ phía Krash.
“Cô từng nói chứ. Cô đã sống ích kỷ, nhưng riêng với tôi thì cô không thể ích kỷ được.”
Krash nắm chặt lấy cổ tay Arthur.
Cái ngày mà Arthur thực hiện lần hồi quy ấy.
Bàn tay anh từng vươn ra vào ngày hôm đó cũng muốn được nắm lấy Arthur như thế này.
Bàn tay đó rõ ràng đã muốn giữ lấy Arthur, kẻ đang từ bỏ thế giới.
Khi đó anh đã không thể nắm lấy.
Nhưng nếu là lúc này, anh có thể giữ cô lại.
“Vậy thì chỉ cần tôi trở thành kẻ ích kỷ là xong.”
Krash nhìn vào Arthur.
Đó là một mối nhân duyên dài lâu với Arthur.
Bao gồm cả kiếp trước của cô và kiếp này của Krash, đó rõ ràng là một mối nhân duyên dài đằng đẵng.
Nếu bắt anh phải cắt đứt mối nhân duyên ấy bằng một nhát dao.
Krash không hề muốn làm điều đó.
“Vì tôi sẽ ích kỷ giữ cô lại, nên cô cứ sống cuộc đời mà cô muốn đi.”
Arthur đã mất đi tất thảy cuộc đời mình thông qua những lần hồi quy.
Dẫu có du hành qua thế giới, đi khắp nơi thì cuộc đời đã mất cũng chẳng thể quay trở lại.
“Khi nào cô cảm thấy đủ, khi nào muốn tự đứng trên đôi chân mình, tôi sẽ dễ dàng để cô đi. Hãy cứ ở lại đây bao lâu tùy thích.”
Ít nhất là việc nhìn Arthur rời đi rồi trở nên tàn tạ như thế này.
Krash không muốn chứng kiến.
Cho nên, anh đã chọn cách ích kỷ.
Dù có làm lung lay quyết định của cô, thì Krash cũng không muốn thấy Arthur sụp đổ.
Đôi mắt Arthur khẽ run lên.
Đôi môi cô bị cắn chặt.
Chính là vì điều này.
Vì thế này nên cô mới cứ mãi yêu người đàn ông này.
Anh luôn xuất hiện đúng lúc cô cần một điểm tựa nhất.
Dù cô có cố gắng dằn lòng mình đến đâu, cô vẫn cứ nghiêng lòng về phía anh.
“Ai bảo anh là kẻ ích kỷ chứ.”
Arthur dùng tay đập nhẹ vào lồng ngực Krash.
Trên khuôn mặt cô, những giọt nước mắt đã chực trào từ lúc nào.
“Tất cả những điều đó chẳng phải đều là lời tốt đẹp dành cho tôi sao. Chẳng phải tất cả đều là những lời anh nói vì tôi sao.”
Dù chỉ là sự thương hại, cô vẫn thấy vui.
Dù chỉ là sự xót xa, cô vẫn thấy vui.
Cho dù bị bào mòn bởi những lần hồi quy lặp đi lặp lại.
Arthur vẫn chỉ là một thiếu nữ dễ dàng cảm thấy hạnh phúc chỉ vì một ánh mắt của người mình yêu.
Krash đưa tay ra, ôm trọn lấy phần sau gáy của Arthur.
“Phải, thế nên tôi mới là kẻ ích kỷ.”
Chỉ đơn giản là, anh muốn Arthur từ nay về sau có thể sống hạnh phúc hơn một chút.
Vì thế nên anh mới làm như vậy, chẳng hề đoái hoài đến tình cảnh xung quanh.
Dẫu cho điều này có thể gây ra ảnh hưởng xấu đến tương lai của cô đi chăng nữa.
Vì giờ đây, anh chỉ mong cô được hạnh phúc.
“Đồ người lúc nào cũng nhất quán.”
Arthur nắm chặt lấy vạt áo của Krash.
“Krash.”
Rồi cô gọi tên anh.
“Em yêu anh.”
Lời nói mà cô chẳng thể thốt ra thành lời.
Lại một lần nữa, cô thốt lên câu nói ấy đầy thiết tha.
“Em yêu anh đến mức cả đời này cũng chẳng thể nào quên được.”
Sau khi thốt ra những lời đã kìm nén bấy lâu, Arthur vùi mặt vào lồng ngực Krasch.
Krasch nhẹ nhàng vỗ về Arthur.
Giờ đây, anh không cần phải lắng nghe thấu tâm trí cô nữa.
Vì những lời cô đang thốt ra chính là tất cả những gì Arthur muốn nói.
Dưới bầu trời đêm với vô vàn vì tinh tú lấp lánh.
Arthur cuối cùng cũng đã quay trở về với hạnh phúc của riêng mình.
* * *
Mãi vài phút sau, Arthur mới dần trấn tĩnh lại.
Chính xác hơn là cô cũng đã bình tâm từ trước đó rồi.
Sự ấm áp từ lồng ngực Krasch sau bao lâu mới được chạm vào khiến cô quá đỗi đê mê mà chẳng kìm được lòng mình làm nũng.
Khi yêu, người ta cứ muốn mãi dính lấy đối phương.
Sáng thức dậy, người đầu tiên muốn nhìn thấy là họ, và nếu họ đang ở cạnh, người ta lại muốn chạy ngay đến bên họ.
Với Arthur, người đã phải kìm nén điều đó suốt bao lâu nay, cảm giác ấm áp từ Krasch sau một thời gian dài khiến tâm trí cô trở nên mụ mẫm.
Suốt những lần hồi quy, Arthur đã phải dựng lên bức tường ngăn cách với Krasch trong khoảng thời gian quá đỗi dài lâu.
Có lẽ vì thế mà ngay lúc này, khoảnh khắc hiện tại và những chuyện quá khứ cứ đan xen vào nhau.
Dù rõ ràng là cô đã hẹn hò với anh một thời gian khá lâu.
Thế nhưng cô lại đỏ mặt như một thiếu nữ mới yêu lần đầu vào ngày hôm nay.
Cô chẳng biết thời điểm nào thì nên rời khỏi vòng tay ấy.
Gương mặt cô nóng bừng lên.
Lồng ngực của Krasch rộng đến thế này sao.
Dẫu sao thì khác với những kiếp trước, Krasch đã rèn luyện cơ thể từ khi còn bé.
Có vẻ như bờ vai của anh nay đã vững chãi hơn trước rất nhiều.
Sự thật đó khiến cô một lần nữa nhận thức rõ rệt rằng Krasch là một người đàn ông.
‘Rốt cuộc là mình bao nhiêu tuổi rồi chứ.’
Chẳng ngờ được bản thân lại để lộ tâm tư một cách hậu đậu đến thế này.
Nghĩ lại vẫn thấy xấu hổ đến mức muốn tìm một cái lỗ để chui xuống.
Ngoài tình cảm yêu mến dành cho Krasch, trong cô còn tồn tại mong muốn được trông thật ngầu trong mắt anh với tư cách là một tiền bối hồi quy giả.
Giờ đây, lòng tự tôn ấy đã sụp đổ hoàn toàn trong một khoảnh khắc.
Arthur đang đắm chìm trong sự ngượng ngùng chưa từng có.
Nhưng mặc kệ điều đó, bàn tay vỗ về của Krasch lại quá đỗi dịu dàng.
Khiến cô lại trào dâng mong muốn được làm nũng với anh thêm lần nữa.
Một mặt, cô cũng cảm thấy lòng mình man mác buồn.
Vì giờ đây, sự dịu dàng này có lẽ chẳng còn dành riêng cho mình cô nữa.
Chắc chắn Krasch sẽ còn trân trọng những người vợ khác của mình hơn.
Cô chẳng khác nào kẻ đang chen chân vào sợi dây tình cảm mà họ đã dày công xây đắp.
‘Dù mình có bị xua đuổi, mình cũng sẽ chấp nhận.’
Thật là một người đàn ông ngốc nghếch.
Trong cuộc đời mỗi người, chẳng có gì nguy hiểm bằng việc bị tình cảm chi phối.
Nhưng người đàn ông này lại sẵn sàng chấp nhận cả mối nguy hiểm đó.
Và cũng chính vì lẽ đó, cô mới yêu Krasch nhiều đến nhường này.
- Arthur.
Ngay khoảnh khắc đó, Krasch sử dụng kỹ năng để truyền tên cô vào tâm trí.
Dù tự hỏi liệu tim mình có quá đà không khi chỉ nghe gọi tên thôi mà đã đập liên hồi như thế.
Nhưng vì đó là một thảm họa thiên nhiên không thể tránh khỏi, cô đành phải chấp nhận.
- Đừng để ý xung quanh, chuẩn bị rút kiếm đi.
Và ngay lập tức, Arthur nhận ra giọng nói của Krasch ẩn chứa nhiều uy lực hơn thường lệ.
Đến lúc này, Arthur mới cảm nhận được nhiều luồng khí tức xuất hiện xung quanh.
Vì quá chìm đắm trong vòng tay Krasch, cô đã không nhận ra sự hiện diện xung quanh mình.
Và tất cả những khí tức đang cảm nhận được kia đều là...
Thần linh.
- Các vị thần đã trực tiếp ra tay rồi.
Săn lùng kẻ địch trước khi bị chúng săn lùng.
Các vị thần đã tự mình tìm đến để kết liễu Krasch.