Thế giới này thật bất công và khốn nạn.
Đó là điều mà Krash luôn nghĩ tới.
Cậu nhận ra điều đó vào khoảng năm 8 tuổi.
Cái ngày cậu cầm kiếm theo sau các anh và chị của mình.
Krash nhận ra thế giới đã ruồng bỏ mình.
Bởi vì chính bản thân cậu khi vung kiếm cảm thấy vô cùng tệ hại.
Thực ra, việc một đứa trẻ 8 tuổi cầm kiếm vốn dĩ đã chẳng hợp lý chút nào.
Gia tộc mà Krash thuộc về là nơi mà những lẽ thường tình không thể áp dụng.
Gia tộc mạnh nhất vương quốc Staron.
Valheim.
Những người dòng chính sinh ra ở nơi đó ai nấy đều là thiên tài, đều là những kẻ kiệt xuất.
Trừ đúng một người, nỗi sỉ nhục của Valheim, cậu út Krash.
Dẫu vậy, bằng cách vùng vẫy, cậu cũng đã cố bò được vào Thế hệ Tinh Không.
Nhưng cái kết cuối cùng lại chính là sự phản bội của những kẻ mà cậu từng coi là đồng đội.
Một cơ thể chỉ có thể chứa đựng những lời nguyền.
Chà, quả là một cuộc đời thảm hại.
Krash đã nghĩ như vậy.
Cho đến trước khi cậu mở mắt vào ngày hôm nay.
Choáng!
Krash nhìn thấy trần nhà mờ ảo qua đôi mắt vừa mở.
Mồ hôi lạnh làm ướt đẫm toàn thân cậu.
Đồng thời, cậu nhìn thấy bàn tay mình đang duỗi về phía trước.
Bàn tay đã cố vùng vẫy đến tận giây phút cuối cùng hướng về phía Arthur.
Krash, kẻ đang thẫn thờ nhìn bàn tay đó, bắt đầu dần lấy lại ý thức.
Ve ve-
Tiếng ve kêu từ bên ngoài cửa sổ thì thầm vào tai cậu.
Ánh sáng rực rỡ tràn vào cho thấy bây giờ đang là buổi trưa mùa hè.
Cái nóng oi ả đặc trưng của mùa hè khiến những giọt mồ hôi đọng trên trán cậu.
Thế giới đang đi đến diệt vong là một mùa đông lạnh lẽo đến cùng cực, nên đây hoàn toàn là mùa trái ngược.
Đôi đồng tử của cậu lại hướng về phía bàn tay lần nữa.
“Hửm?”
Bởi vì bàn tay phản chiếu trong mắt cậu vẫn còn lành lặn.
Tư duy của Krash bị tê liệt.
Cùng với đó, cậu nhận ra thêm một sự thật nữa.
Vì một bên mắt vốn dĩ không nhìn thấy gì giờ đây đã có thể nhìn rõ mồn một.
Không chỉ có vậy.
Cả cơ thể cậu nhẹ bẫng một cách kỳ lạ, khác hoàn toàn so với trước đây.
Lăn dài-
Giọt mồ hôi chảy từ trán Krash xuống tận má một cách chậm rãi.
Nhìn xung quanh, đây là căn phòng quen thuộc.
Bởi vì đây chính là căn phòng cậu từng ở khi còn lưu lại gia tộc Valheim trong quá khứ.
Rốt cuộc đây là tình huống gì thế này.
Câu trả lời rất đơn giản.
‘Chẳng lẽ mình.’
Kỹ năng Black Hood đã nằm trong bàn tay mà mình chìa ra hướng về phía Arthur vào giây cuối cùng.
Kỹ năng mà cậu đã sử dụng với niềm hy vọng mơ hồ rằng liệu có thể cướp được cả kỹ năng của đối phương hay không.
‘Đã cướp lấy sự hồi quy của Arthur.’
Khoảnh khắc nhận ra sự thật đó, cậu rùng mình nổi cả da gà.
Cùng lúc đó, Krash nhìn xuống bàn tay mình.
Dù đã đoán trước nhưng không ngờ mình thật sự có thể đánh cắp cả kỹ năng.
Krash nắm chặt bàn tay lại.
Cảm giác rùng mình khi nước đi cuối cùng thành công trào dâng khắp cơ thể.
‘Thật ra mình đã có thể kiểm tra sớm hơn.’
Đây là năng lực có thể đánh cắp cả lời nguyền.
Việc có thể đánh cắp kỹ năng có lẽ cũng là điều hiển nhiên.
Thế nhưng, Krash đã không hề thử nghiệm.
Bởi lẽ, dù có đánh cắp được, cậu cũng chẳng tự tin mình sẽ sử dụng tốt kỹ năng mà người khác đã dày công rèn luyện cả đời.
Vả lại, khi nghĩ đến việc có thể đánh cắp kỹ năng, cơ thể cậu đã bị lời nguyền tàn phá mất rồi.
Không chỉ vậy, năng lực Black Hood của cậu còn tồn tại một nhược điểm rõ ràng.
‘Độ khó khi đánh cắp rốt cuộc vẫn dựa trên đánh giá của đối phương.’
Ngay cả một viên đá nhặt ngoài đường cũng có thể trở thành vật quý giá nhất đối với một ai đó.
Trong trường hợp đó, dù chỉ là một viên đá, việc đánh cắp nó bằng Black Hood cũng chẳng dễ dàng.
‘Chiếc khóa xuất hiện khi sử dụng Black Hood chính là điều kiện.’
Điều kiện của chiếc khóa xuất hiện khi kích hoạt Black Hood khác nhau tùy theo từng trường hợp.
Và chỉ khi hoàn thành điều kiện đó, chiếc khóa mới mở ra để lấy được thứ nằm bên trong.
Đó chính là Black Hood.
‘Cho nên năng lực lại càng khó đánh cắp hơn nữa.’
Dĩ nhiên là vậy, năng lực của bản thân đối với bất kỳ ai cũng là thứ quý giá nhất.
Vì lẽ đó, độ khó của điều kiện quá cao khiến việc đánh cắp không hề dễ dàng.
‘Nhưng trường hợp lần này thì sao?’
Thời điểm đánh cắp khả năng hồi quy của Arthur, Krash đã không nhìn thấy chiếc khóa nào cả.
Chỉ đơn giản là kích hoạt Black Hood, cậu đã cướp được khả năng hồi quy của Arthur.
Làm sao điều đó có thể xảy ra được chứ?
‘Có khi nào.’
Một ý nghĩ thoáng qua trong đầu Krash.
Krash có một cảm giác mơ hồ nhận được từ Arthur.
Cảm giác về một kẻ đã kiệt sức từ lâu, chỉ lặp đi lặp lại công việc một cách vô hồn.
Dưới góc nhìn của Krash, Arthur đã lặp đi lặp lại việc hồi quy không biết bao nhiêu lần.
Hồi quy tuy chắc chắn là một thứ gì đó vô cùng ghê gớm.
Nhưng nếu phải lặp lại nó hàng bao nhiêu lần, một tâm trí bình thường khó lòng mà chịu đựng nổi.
Huống chi đó lại là một thế giới đang tiến dần đến sự diệt vong.
‘Chắc vì thế nên Arthur mới chọn cách truyền thừa ký ức trong ba năm đó.’
Có lẽ đó là tâm tư muốn có một người bên cạnh dù có phải hồi quy đi chăng nữa.
Vấn đề là ngay cả bản thân mình cũng không được xem là một người như thế.
‘Dù sao thì trong lòng Arthur đã muốn xóa bỏ năng lực hồi quy rồi.’
Kết quả là cậu đã dễ dàng đánh cắp được khả năng hồi quy đến mức không xuất hiện cả chiếc khóa.
‘Đối với Arthur, hồi quy là.’
Có lẽ đó chính là một lời nguyền.
Một lời nguyền mà hắn muốn thoát ra bằng mọi giá.
“Chờ đã.”
Đột nhiên, một suy nghĩ khác lướt qua tâm trí Krash.
Cậu đã đánh cắp khả năng hồi quy của Arthur và quay về quá khứ.
Vậy thì, Arthur mà cậu từng biết sẽ ra sao?
‘Thứ mà Black Hood đánh cắp sẽ không còn tồn tại trên người đối phương.’
Ngay từ đầu, nếu nó vẫn còn ở đó thì không thể gọi là đánh cắp được.
Cậu đã cướp khả năng hồi quy từ Arthur, vậy nên chắc chắn Arthur không còn khả năng đó nữa.
Vậy có nghĩa là, Arthur mà cậu biết vẫn đang bị bỏ lại ở vòng lặp trước đó, nơi thế giới đang dần diệt vong?
Ngay trước cơn mưa sao băng của sự xâm thực thế giới đang trút xuống?
“Ha, hahaha.”
Krash bắt đầu bật ra những tiếng cười khẩy.
“Thật đáng đời, Arthur.”
Ai mà ngờ được cái sự hồi quy mà ngươi căm ghét đến tận xương tủy cuối cùng lại phản bội ngươi chứ.
Krash vừa nhếch mép cười nhạo hướng về phía Arthur, vừa đứng dậy khỏi chỗ ngồi.
Hắn chẳng hề cảm thấy chút thương cảm nào cho kẻ chỉ coi mình là một công cụ tầm thường.
Thực ra, chẳng phải hắn nên nhận được một lời cảm ơn sao.
Vì hắn đã cướp lấy cái sự hồi quy mà tên đó ghét cay ghét đắng cơ mà.
‘Vậy thì bây giờ là năm bao nhiêu rồi nhỉ.’
Thế nhưng, Krash cũng tồn tại một vấn đề giống hệt như Arthur.
Đó không gì khác chính là việc hắn biết trước sự diệt vong của thế giới này.
Sự diệt vong mà ngay cả Thế hệ Tinh Không cũng không thể ngăn cản.
Nếu không ngăn chặn được nó, bản thân hắn cũng sẽ chết.
“Khốn kiếp.”
Krash chửi thề một tiếng rồi bật người dậy khỏi giường.
Ngay lúc đó, hắn cảm nhận được cơ thể mình đã có chút cơ bắp vừa vặn.
Dù chẳng có tài năng gì, nhưng vì muốn sống sót mà hắn đã vung kiếm mỗi ngày.
Tuy so với các anh em thì chẳng thấm tháp gì, nhưng ít nhất thì cơ bắp cũng đã được hình thành.
Nhưng chừng đó là chưa đủ.
Ánh mắt Krash hướng về phía tấm gương toàn thân đang phản chiếu hình ảnh mình.
Tuổi tác chắc chỉ mới ngoài mười.
Thấp hơn trong ký ức của hắn, và đôi mắt màu xanh lam sáng rực hiện lên vô cùng sắc nét.
‘Liệu mình có thể ngăn cản được không.’
Một kẻ vốn dĩ chỉ bị coi là công cụ để hấp thụ lời nguyền như mình.
Liệu có thể ngăn chặn sự diệt vong của thế giới này được không.
Mang theo nỗi hoài nghi đó, Krash siết chặt hai nắm đấm.
‘Đừng có nói nhảm.’
Không phải là có thể hay không, mà là buộc phải ngăn chặn.
Vì nếu thế giới diệt vong, kẻ chết cũng chính là mình.
Ở đó không có bất kỳ lựa chọn nào khác.
Nghĩ vậy, Krash sải bước đạp cửa xông ra ngoài.
Hành lang vắng vẻ mà đã lâu rồi hắn mới thấy lại đập vào mắt.
Đây là Thanh Tùng quán của Valheim, nơi hắn từng trải qua thời thơ ấu từ rất lâu về trước.
Nói là Thanh Tùng quán cho sang, chứ thực chất đây là nơi bị coi là chốn đày ải những kẻ thấp kém nhất trong dòng chính Valheim.
Thanh Tùng quán nhỏ đến mức chỉ vận hành với đội ngũ ít ỏi gồm một quản gia và ba người hầu.
‘Nếu mình ở đây, nghĩa là…’
Điều đó có nghĩa là Nghi thức Chứng minh khi hắn 10 tuổi đã kết thúc rồi.
“Thiếu gia? Người vội vàng đi đâu vậy ạ.”
Đúng lúc đó, vị quản gia đứng trước cửa hỏi hắn.
Người quản gia với bộ râu trắng nổi bật đó tên là Aliod.
Ông ta chính là quản gia được điều cùng tới Thanh Tùng quán với hắn.
Vừa nhìn thấy gương mặt đó, mắt Krash chợt nheo lại.
‘Ra là vậy. Đây cũng là thời điểm Aliod vẫn còn sống.’
Bởi vì Aliod chính là người quản gia duy nhất trong Valheim này thực lòng chăm sóc hắn.
Krash cất tiếng gọi tên ông sau một thời gian dài đằng đẵng.
“Aliod.”
“Vâng, thưa thiếu gia.”
Nhìn thấy Aliod cúi đầu sau tiếng gọi, Krash cũng nở một nụ cười theo.
“Lần này, ngươi định khi nào thì dùng lọ thuốc độc mà tam ca đã đưa để giết ta – kẻ bị coi là nỗi nhục của gia tộc này?”
Gương mặt Aliod cứng đờ lại.
Krash nhìn cảnh đó và vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi.
Quản gia của Thanh Tùng Quán, Aliod.
Khi Krash chừng 14 tuổi, chính là kẻ đã bỏ thuốc độc nhận được từ người anh thứ ba vào món hầm của Krash, cũng là sự phản bội đầu tiên mà Krash phải trải qua trong đời.
Chính là kẻ chủ mưu đó.
* * *
Trong đầu Aliod đầy rẫy những hỗn loạn.
Krash Valheim đang đứng trước mắt chính là dòng dõi trực hệ của nhà Valheim mà ông đã được chỉ định bảo hộ ngay từ khi cậu chào đời.
Vương quốc Staron, nơi duy nhất có thể sánh ngang với Đế quốc Epania, cường quốc mạnh nhất thế giới.
Lý do vương quốc Staron có thể sánh vai cùng đế quốc chỉ có một, đó chính là Valheim.
Những người thuộc dòng dõi trực hệ sinh ra ở nơi đó, ai nấy đều sở hữu võ công thiên bẩm.
Chính vì vậy, ngay cả đế quốc cũng không thể tùy tiện làm gì được Staron.
Thế nhưng, Krash Valheim trước mắt lại khác biệt.
Theo lẽ thường, những người thuộc trực hệ Valheim, trước khi tròn 10 tuổi đã được vô số vị thần để mắt tới và đưa ra điều kiện để lập khế ước.
Đối với các vị thần, người lập khế ước càng ưu tú thì phẩm cấp của chính họ càng được nâng cao, thế nên dòng dõi trực hệ của nhà Valheim luôn nằm trong danh sách ưu tiên của thần linh.
Tuy nhiên, Krash Valheim thì khác.
Nghi thức chứng minh truyền thống của gia tộc Valheim.
Vào năm lên 10 tuổi, ngay cả trong buổi lễ chứng minh xem bản thân là kẻ ưu tú đến mức nào trong nhà Valheim, Krash cũng chẳng thể lập khế ước với bất kỳ vị thần nào.
Ngay cả võ công thiên bẩm của cậu cũng vô cùng thảm hại.
Cuối cùng, sau khi bị coi là nỗi nhục nhã của Valheim, cậu bị đẩy đến tận Thanh Tùng Quán.
Aliod, quản gia của cậu, cũng cảm thấy như bị rút cạn máu vì chuyện này.
Bởi vì người thuộc dòng dõi trực hệ mà ông phải theo hầu cả đời lại kém cỏi đến mức này, đồng nghĩa với việc tương lai của ông cũng đã được định đoạt.
“Cậu, cậu chủ, đó là lời gì vậy ạ?”
Aliod thốt lên với Krash bằng vẻ mặt pha lẫn sự bàng hoàng.
Krash của ngày hôm qua vẫn còn là một kẻ bi quan về cuộc đời, tỏ ra bộ dạng như một gã phá gia chi tử.
Đó là bởi ông không thể ngờ rằng cậu lại nhận ra lời đề nghị mình mới nhận được chỉ vài ngày trước.
Không chỉ có vậy.
‘Có cái gì đó đã thay đổi?’
Trước đây, trong đôi mắt của Krash dường như đã mất hết ý chí sống, không hề cảm nhận được chút sức sống nào.
Sự thật đó càng làm Aliod muốn từ bỏ, nhưng hôm nay lại có điều gì đó rất khác.
Trong mắt cậu, ông cảm nhận được một khao khát mãnh liệt đến mức kỳ lạ.
Giống như là, chỉ sau một đêm mà con người đã thay đổi hoàn toàn vậy.
‘Rốt cuộc là cái gì.’
Chuyện gì đã xảy ra vào tối hôm qua chứ?
Rõ ràng là chẳng có gì xảy ra vào tối qua ngoài việc cậu vung kiếm cho đến khi kiệt sức rồi lăn ra ngủ.
Trong lúc Aliod còn đang bối rối.
Krash chậm rãi vuốt ngược mái tóc trên trán mình.
Nhờ không bị nguyền rủa nên chất tóc khá đẹp.
Dù là nỗi sỉ nhục của gia tộc, nhưng vì là quý tộc đại diện cho Staron nên cậu vẫn được chăm sóc kỹ lưỡng.
Chuyện này cũng chẳng mấy chốc sẽ trở nên xơ xác như tâm hồn cậu thôi.
‘Hắn đang hoảng loạn.’
Nhìn khuôn mặt của Aliod, lần này có vẻ mọi thứ sẽ khác đi.