Sizzle rời đi, Krash sau một thời gian dài mới đặt bút xuống và bắt đầu chuẩn bị ra ngoài.
Đúng lúc đó, có tin báo Kalandis từ vương quốc hải dương Poseus đã tìm đến.
Krash định sẽ cùng cô ấy đi gặp Hải vương, Dino Bardon.
'Có phải lần đầu tiên kể từ sau khi đóng lại Đại hải không nhỉ.'
Khi đó, Krash đã ghé thăm Icarus và Poseus để đóng lại Cấm vực Đại hải.
Dino là người đã giúp đỡ nhiều nhất để Krash có thể rời khỏi Đại hải lúc bấy giờ.
Trong Thiên hạ thập cường, Dino là người đã bán đi tương lai của mình để đổi lấy Thần khí từ Thủy thần, sử dụng sức mạnh gần như một bán thần.
Chỉ riêng ở Đại hải, ông ấy đã thể hiện sức mạnh gần như là mạnh nhất.
Kể từ đó, Krash chưa từng đối mặt với Dino lần nào nữa.
Vì hiểu rõ tính cách của ông ấy, nên nghĩ đến việc lại phải chạm mặt khiến tâm trí anh có chút mơ hồ.
Dù sao thì giống như lần trước, lần này Kalandis cũng sẽ đảm nhận việc dẫn đường cho Krash.
Kalandis đã trở thành đệ tử của Dino từ ít lâu trước.
Nếu có cô ấy đi cùng thì phía Poseus cũng sẽ không chuẩn bị đón tiếp Krash quá mức rầm rộ.
‘이름 값이 너무 많이 올라갔어. 어디를 가든 그쪽 진영이 바짝 긴장해 버리니.’
천상사강이라는 자리라는 게 예전에는 너무나 드높아 보였지만.
정작, 크라슈 본인이 오르고 나니 참으로 불편한 자리였다.
똑똑-
“크라슈 님, 손님이 오셨사옵니다.”
그러는 순간 밖으로 나갈 복장으로 갈아입었던 크라슈는 직속 하녀인 알리샤의 목소리를 듣고 고개를 돌렸다.
카란디스인가.
생각보다 더 빨리 온 모양이다.
“들어오라고 해.”
종종 얼굴을 비치긴 하지만.
이번에는 꽤 오랜만이기에 크라슈가 반겨주고자 입을 뗀 순간이었다.
끼익-
열린 문과 함께 크라슈의 눈에 비친 것은 환한 금발이었다.
나부끼는 금발 머리카락 사이, 황금색의 눈동자가 엿보인 순간 크라슈의 눈동자가 서서히 커지기 시작했다.
“아서?”
크라슈가 그 이름을 부르자 그녀의 입꼬리가 천천히 올라갔다.
“오랜만이야.”
그곳에 있는 것은 아서 그라말테.
크라슈와 회귀부터 시작해 참으로 긴 인연이 뒤섞인 이였다.
5년 전.
크라슈가 아벨라를 격퇴하고, 초월석을 통해 아서를 되살리고 난 뒤.
아서는 탈진한 크라슈를 무사히 돌려보낸 다음 그대로 종적을 감추었다.
그 뒤로는 소식이 없었던 만큼 크라슈도 구태여 아서를 찾지 않았지만 얼마 전 그녀에게 편지를 받았었다.
네 누이가 네게 쓰려던 것.
그렇게 편지에 적어 놓은 글귀가 떠오른 크라슈는 놀랐던 표정을 천천히 풀었다.
“갑자기 사라지더니, 이번에는 갑자기 나타나기는.”
지난날, 회귀 전 아서를 증오하고 미워했던 크라슈다.
그러나 오늘에 이르러 그와 관련된 모든 감정을 해소한 크라슈는 이제는 그를 반가운 친구를 맞이하듯 대할 수 있었다.
“흐, 왜 보고 싶기라도 했어?”
그래서일까.
오랜만에 마주한 아서의 얼굴은 예전과 다르게 무척이나 편안해 보였다.
늘 굳은 채 풀릴 줄을 모르던 그녀의 얼굴은 한눈에 보기에도 상당히 밝아졌다.
아서는 세계의 멸망을 막기 위해 무수히 많은 회귀를 반복했다.
그 속에서 마모 되어 갔던 그녀지만 이제는 그녀 또한 드디어 회귀에서 완전히 해방되었다.
크라슈가 멸망을 막고, 후련함을 느꼈듯이.
아서 또한 똑같은 감정을 느꼈던 것이다.
“여러모로 신경 쓰이긴 했지.”
“그건 상당히 기쁘네.”
아서는 풀어진 얼굴로 짧게 웃었다.
그녀의 이런 웃음을 처음 본 크라슈는 묘한 감정을 느꼈다.
아서에게서 저런 편안한 웃음을 보게 될 거라고는 생각도 안 해봤으니까.
“그동안 뭐 했냐.”
크라슈는 입었던 재킷을 벗어두며 집무실 소파에 앉았다.
그러면서 아서에게도 소파에 앉을 것을 권유하자 그녀가 앞쪽으로 걸어가 앉았다.
“이것저것, 멸망하지 않는 세계는 어떤 모습일까 궁금했거든.”
아서는 기간 동안 세계를 돌아다닌 것 같았다.
확실히 그녀로서는 매일같이 멸망하던 세계를 보다가 이번 세계를 보면 감회가 새로울법 했다.
“그건 나도 조금 궁금하긴 하네.”
크라슈도 흥미를 보였다.
왜냐하면 크라슈는 이카루스의 일로 전혀 돌아다니지 못했기 때문이다.
남들은 대개척 시대라고 하는데.
정작 크라슈는 대개척 시대 이전보다 더 돌아다니지 못한 기분이었다.
“그래, 그럼 나랑 같이 갈래?”
그러자 아서가 살포시 웃음 지으며 이야기했다.
그녀는 자신의 금발 옆 머리카락을 손가락으로 천천히 꼬아냈다.
“나 꽤 괜찮은 곳 많이 알아놨어. 크라슈도 좋아할 거야.”
그녀는 크라슈의 취향은 잘 알고 있다는 표정을 지었다.
“그래, 나중에 시간 나면 그것도 괜찮겠지.”
아서와는 긴 인연이었다.
그녀와 대화하고 싶었던 것이 꽤 많았던 만큼.
여행을 다니며 대화를 나누는 것도 괜찮을 것 같았다.
“……선뜻 대답해 주는 게 기쁘긴 한데. 그렇게 대답해 주니 조금 아쉽기도 하네.”
그러자 아서는 왜인지 크라슈의 대답이 마냥 달갑지는 않은 듯이 반응했다.
예전이었다면 크라슈도 이런 부분을 눈치채지 못했을지도 모르나.
지난 5년간 크라슈의 눈치는 보다 성숙해졌다.
특히, 여성 관련으로 눈치가 워낙 는 덕분에 아서의 뜻이 무엇인지 알았다.
“나는 이제 네 연인이 아니니까.”
아서의 회차에서 크라슈는 그녀의 연인이었다.
크라슈도 이를 아서에게 들었기에 알고 있는 사실이다.
그러나 지금 회차에서 크라슈와 아서는 그런 관계가 아니다.
크라슈에게 있어, 아서는 친구다.
이를 아서도 잘 자각하고 있는지 어딘가 씁쓸한 웃음을 지었다.
그러나 이는 회귀자인 아서를 얕본 행동이었다.
“그래도 난 여전히 크라슈 널 사랑해.”
일말의 망설임 없이 고백받아 버리는 아서를 보고 크라슈가 멈칫하였다.
그러자 아서가 키득거렸다.
“내가 크라슈와 사귄 기간이 얼마나 된다고 생각하는 거야. 지금 와서 이런 말도 못 할 거 같아?”
확실히 그 말대로다.
크라슈는 자신이 아서를 얕본 것에 대해 속죄했다.
“물론 이 말을 입에 올리는 건 이번이 마지막이겠지.”
“괜히 플래그를 세우는 듯한 말 하지 마라.”
“걱정 마. 어디까지나 내 감정의 정리인 셈이야.”
아서는 자신의 가슴팍을 살며시 눌렀다.
크라슈와 아서는 지독할 정도로 뒤섞여 버린 인연이다.
그리고 그 인연은 지금 와서 풀 수 없다는 것 또한 잘 알고 있었다.
아서와 크라슈는 연인이 될 수 없다.
이미 둘 다 너무 많은 일을 겪었고, 멀리 왔으니까.
아서도 이를 무척이나 잘 알고 있었다.
“그래서 5년 동안 정리하고 온 거야. 만약, 그러지 않았으면 내가 격한 감정을 참지 못하고, 약해진 크라슈에게 무슨 짓을 할지 모르니까.”
나원, 아무렇지 않게 섬찟한 말을 해준다.
그래도 이는 아서가 저런 말을 선뜻할 수 있을 만큼 정말로 감정을 정리했음을 뜻하기도 했다.
“크라슈, 나를 구해줘서 고마워. 오랜 옛날에도, 당시에도, 그때도. 전부. 크라슈, 넌 내 구원자야.”
아서는 하지 못했던 감사 인사를 이제야 올렸다.
그 감사 인사를 가만히 듣던 크라슈는 곧 고개를 끄덕였다.
“별거 아니었어.”
지극히 크라슈다운 대답이었다.
그 말을 들은 아서는 짧은 웃음을 짓고는 주머니를 뒤져 무언가를 꺼냈다.
“그래서 본론이야.”
아서가 꺼내든 것은 자그마한 푸른빛의 구슬이었다.
그것을 본 크라슈가 의문을 보인 순간.
Arthur chỉ vào nó và nói.
“Đây là món đồ mà trong những vòng lặp trước, Charlotte đã tìm được tùy theo lựa chọn của Krasus.”
[ Mang đến thứ gì đó thật vô lý mà. ]
Ngay khoảnh khắc đó, giọng nói của Crimson Garden đã lâu không nghe thấy chợt vang lên.
Vỗ cánh-
Nghe thấy tiếng vỗ cánh phát ra từ bên ngoài, Krasus đứng dậy mở cửa sổ.
Ở đó, có một con quạ quen thuộc.
Con quạ mà Crimson Garden thường dùng làm sứ giả thuần thục bay vào trong, rồi lập tức hạ cánh xuống chiếc bàn nơi Arthur đang ngồi.
“Chào nhé, Crimson Garden.”
“Hừ, ta không thèm chào hỏi mấy kẻ hồi quy như ngươi đâu.”
Khi Arthur cất tiếng chào, Crimson Garden liền hừ mũi.
Trong quá khứ, Crimson Garden đã tận mắt chứng kiến người bạn thân của mình chọn cách hồi quy để cứu thế giới, rồi cuối cùng chỉ còn là một cái xác vô hồn.
Kể từ sự kiện đó, Crimson Garden không bao giờ có thiện cảm với bất kỳ kẻ hồi quy nào.
“Thực ra bây giờ ta cũng đâu còn là kẻ hồi quy nữa.”
Hồi quy vốn là một kỹ năng.
Ở vòng lặp này, vì Arthur không hề ký kết khế ước với thần linh nên đối với cô, sự hồi quy hoàn toàn không tồn tại.
Thế nên, dù anh có giơ đôi bàn tay trống rỗng ra, Crimson Garden vẫn chỉ hừ mũi.
“Vậy, cái viên ngọc đó là gì?”
Krasus đóng cửa sổ lại rồi quay về hỏi.
Nghe vậy, Crimson Garden tiến lại gần viên ngọc xanh và dùng mỏ gõ gõ vào đó.
“Đó là Như Ý Châu.”
“Như Ý Châu sao?”
“Thực chất cứ coi nó là viên xá lợi lấy ra từ thân thể của Long Vương tộc đi.”
Krasus lộ vẻ mặt bàng hoàng.
Rốt cuộc cái đám gọi là Long Vương tộc kia là lũ gì cơ chứ.
Dù rằng Krasus cũng đã hấp thụ Bạch Long Vương và trở thành cơ thể của Long Vương tộc.
Nhưng hiện tại, chỉ còn sót lại những tàn tích, còn toàn bộ sức mạnh đã tiêu tan sạch sẽ.
Có lẽ vì thế mà khi cái tên Long Vương tộc được nhắc lại, anh chỉ thấy thật nực cười.
“Ngay từ đầu chẳng phải chính ngươi cũng đã hấp thụ thứ tương tự sao?”
“Ý ngươi là quả trứng của Bạch Long Vương à?”
“Đúng vậy, dù nguyên lý khác nhau nhưng vì đều chứa đựng sức mạnh nên chúng có hình thái tương tự.”
Không ngờ quả trứng của Bạch Long Vương cũng được gọi là Như Ý Châu.
Chuyện này anh hoàn toàn không biết.
Trong lúc đó, Arthur cầm viên Như Ý Châu mà Crimson Garden vừa gõ lên rồi đưa cho Krasus.
“Ngươi tìm thấy thứ này ở đâu vậy?”
Krasus nhận lấy viên Như Ý Châu rồi hỏi, Arthur trả lời cứ như thể chuyện đó chẳng khó khăn gì.
“5 năm trước, ngươi nhớ con Tà Long chứ.”
Con Tà Long mà Abella đã dẫn theo lúc xuất hiện.
Ác long, Baraka.
Nếu không có Crimson Garden và Evelask, thì thật đáng sợ khi nghĩ xem kết cục sẽ ra sao với con quái vật vô lý đó.
Dù đến tận bây giờ, nó đã trở thành tuyệt kỹ của Evelask.
Ác long vốn là một con quái vật phi lý đến mức lúc còn sống đã một mình tiêu diệt vài quốc gia.
“Chẳng lẽ…”
“Ừ, là Như Ý Châu của Ác long. Sau khi nó được tạo ra ngay trước lúc chết, nó cứ thế lưu lạc qua những thị trường đen khắp nơi và bị đem bán.”
Vậy ra anh đã dành 5 năm chỉ để đi tìm thứ đó sao.
“Trong các vòng lặp khác ở quá khứ, Charlotte đã tìm kiếm viên Như Ý Châu này để tặng cho Krasus đấy.”
“Chị ấy sao?”
“Ừ, Như Ý Châu là hình thái cô đọng sức mạnh của Long Vương tộc. Trong này chứa đựng sức mạnh có thể thay đổi chính chiếc bình chứa (cơ thể). Đó là sức mạnh có thể thay đổi cả tài năng thiên bẩm.”
Nếu nhớ lại việc Krasus đã như thế nào sau khi hấp thụ Bạch Long Vương, thì quả thực là có khả năng đó.
“Tất nhiên, dù có Như Ý Châu thì với hầu hết mọi người, nó cũng chỉ là món đồ trang trí. Vì họ không có cách nào rút được sức mạnh chứa bên trong. Thế nhưng.”
Krasus có Black Hood, thứ có thể đánh cắp bất cứ thứ gì.
Anh hoàn toàn có thể rút ra bao nhiêu tùy thích sức mạnh ẩn chứa bên trong viên Như Ý Châu.
“Krasus, 5 năm trước, khi ngươi khai mở Thánh Kiếm, chiếc bình chứa của ngươi đã hoàn toàn tan chảy rồi.”
Vai của Krasus khẽ run lên.
Đúng như lời Arthur nói, vào thời điểm đó, Krasus đã đốt cháy sạch toàn bộ sức mạnh, và cái giá phải trả là ngay cả chiếc bình chứa linh hồn của anh cũng tan chảy theo.
Tất nhiên, nhờ có đặc tính bất tử nên hình thái đó vẫn được duy trì bằng cách này hay cách khác.
Nhưng chiếc bình đã một lần tan chảy và bị bỏ rơi thì không thể phát huy được sức mạnh vốn có nữa.
Vì vậy, từ đó đến nay, Krasus cũng không cố gắng tìm lại sức mạnh mà cứ mặc kệ nó.
Bởi vì anh nhận ra rằng, dù có đổ bao nhiêu vào chiếc bình đã tan chảy thì sức mạnh cuối cùng cũng chỉ rò rỉ ra ngoài mà thôi.
“Nếu là sức mạnh chứa trong Như Ý Châu của Ác long, nó sẽ đủ sức khôi phục chiếc bình chứa của Krasus.”
Krasus nhìn xuống viên Như Ý Châu.
Chắc chắn anh sẽ không thể lấy lại được sức mạnh vô lý như trước đây.
Nhưng ít nhất, anh có thể đạt được một nguồn sức mạnh trọn vẹn giống như những người bình thường khác.
“Tuy nhiên, vì là của Ác long nên sức mạnh chứa bên trong thực chất gần như là lời nguyền. Ta nghĩ việc kiểm soát nó sẽ không dễ dàng gì đâu.”
Krasus nắm chặt viên Như Ý Châu.
Thế giới này vẫn đang đối mặt với những hiểm họa có thể lung lay bất cứ lúc nào.
Chỉ cần nhìn vào những câu chuyện liên quan đến Thần giới gần đây thôi cũng đủ thấy vẫn còn cả núi vấn đề cần phải giải quyết.
“Ngươi đang coi thường ai đấy hả.”
Vì vậy, Krasus quyết định sẽ lại một lần nữa nắm lấy sức mạnh đó trong tay.
“Nguyền rủa là chuyên môn của ta mà.”
Krasus cười khẩy, Arthur cũng mỉm cười theo anh.
“Vậy thì tốt quá.”
Ngay lúc đó, Crimson Garden liền nhảy phắt lên vai của Krasus.
“Như đã nói lúc nãy, ma pháp Thánh vị đã có thành quả rồi. Vốn dĩ ta định dùng ma pháp Thánh vị để phục hồi chiếc bình chứa của ngươi. Nếu song hành cả hai việc cùng lúc thì sẽ suôn sẻ hơn nhiều.”
“Ngươi đã chuẩn bị thứ như vậy sao?”
Vì phía Crimson Garden chưa từng hé lộ chuyện này nên trước phản ứng ngạc nhiên của anh, cô vỗ cánh như thể đó là điều đương nhiên.
“Chẳng phải tên Ma hoàng đó đang nghiên cứu tạo ra chủng tộc ma pháp với danh nghĩa là nhân loại mới sao. Nghiên cứu đó tình cờ trùng khớp với ma pháp Thánh vị nên đã tiến đến giai đoạn hoàn thiện.”
“Ý ngươi là bắt ta làm vật thí nghiệm cho ma pháp đó à.”
“Hãy coi đó là vinh dự đi.”
Có vinh dự hay không thì phải đợi kết quả mới biết được.
Nhưng vì biết đó là hành động mà Crimson Garden làm vì nghĩ cho mình, Krasus đã nở một nụ cười.
“Ai nấy cũng chẳng định để cho ta nghỉ ngơi chút nào nhỉ.”
Trong lời càm ràm đó chứa đựng một niềm vui khó tả.
Bởi vì đối với Krasus, việc tự mình hành động vẫn phù hợp với bản tính của anh hơn là ngồi yên một chỗ bên bàn trà.
“Cảm ơn cả hai.”
Vậy nên, Krasus gửi lời cảm ơn đến cả hai.
“Trước khi đến Poseus, hãy ghé qua Zeblam trước. Nếu cùng sử dụng Như Ý Châu, sẽ không mất quá nhiều thời gian đâu.”
“Được rồi. Phải nói với cả Carandis nữa nhỉ.”
Công việc đột nhiên tăng lên đáng kể.
Dẫu vậy, quả thực động lực đang trào dâng.
“Ta đi đây.”
Trong lúc đó, Arthur đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi.
“Ở lại thêm chút nữa cũng chẳng sao mà.”
“Không đâu. Nếu cứ ở lại, ta sợ mình sẽ lì lợm ngồi ì ra đó mất.”
Arthur nói rằng phải rời đi khi cần rời đi.
“Lần tới không phải 5 năm sau mới xuất hiện chứ?”
“Hừ, lần này sẽ không như vậy đâu. Vì ta cũng muốn gặp mặt ngươi mà, Krasus. Và cũng muốn biết kết quả của Như Ý Châu nữa.”
Arthur nói rằng anh sẽ ghé thăm trong thời gian không xa.
“Krasus, ngươi vẫn đang điều tra Thần giới chứ.”
“Ừ, vì Tứ kỵ sĩ khải huyền đã xuất hiện bên phía Thần giới.”
“Tôi cũng không rõ lắm về Tứ kỵ sĩ Khải huyền, nên không thể đưa ra lời khuyên nào cụ thể cho cô được.”
Arthur, người đã trải qua nhiều lần hồi quy, cũng từng giao chiến với Tứ kỵ sĩ Khải huyền.
Cô ấy không biết tại sao sự tồn tại của bọn họ lại nằm bên ngoài Thần giới.
Hơn nữa, vẫn chưa thể làm rõ nguyên nhân tại sao thế giới của Krash lại xảy ra sự xâm thực, khiến nhiều thế giới khác đổ dồn vào.
Chỉ là, sau khi nhìn thấy Tứ kỵ sĩ Khải huyền ở Thần giới, Krash lờ mờ nghĩ rằng sự xâm thực thế giới cũng có liên quan mật thiết đến Thần giới.
‘Mọi đáp án đều đang dẫn tới Thần giới.’
Có lẽ, cô cũng không biết tại sao vị thần đã ban cho Black Hood sức mạnh lại đi đánh cắp năng lượng của các vị thần khác.
“Hãy cẩn thận đấy. Các vị thần có khái niệm tư duy hoàn toàn khác biệt với con người.”
“Tôi sẽ chú ý.”
“Vậy tôi phải đi đây. Cũng bắt đầu thấy ngại rồi.”
Ngay khoảnh khắc Krash thắc mắc về cụm từ "thấy ngại" đó.
Arthur mở cửa phòng làm việc của Krash một cách kẽo kẹt.
“Á!”
“A!”
Ngay lập tức, những người đứng trước cửa như thể ngã nhào vào bên trong.
Astria, người dựa sát vào cửa nhất, ngã huỵch xuống.
Theo sau đó, Haring và Bianca cũng lộ diện.
Krash vì mất đi sức mạnh nên không cảm nhận được hơi thở của họ.
Nhưng Arthur thì đã sớm cảm nhận được hơi thở của cả ba người từ lâu.
Khi Krash nhìn chằm chằm vào ba người, Astria vừa phủi váy vừa đứng dậy.
“Tại sao, tại sao, chứ sao, vì anh dẫn người phụ nữ khác tới đây nên tôi mới theo dõi, làm sao nào!”
Rồi Astria phản ứng như thể kẻ ăn cướp vừa la làng.
Nhìn tình cảnh này, rõ ràng cô ấy đang nổi nóng để che giấu sự xấu hổ của mình.
Arthur có mối duyên nợ sâu sắc với Krash.
Sau khi mọi chuyện kết thúc, trước đây Krash cũng đã từng tâm sự nhiều điều với các thê tử của mình.
Vì trong đó chắc chắn có cả chuyện của Arthur.
Nên khi thấy Arthur xuất hiện, cả ba người đều cảm thấy bận tâm và tìm đến xem sao.
“Quả nhiên, anh thật sự được yêu thương.”
Arthur nhìn ba người họ rồi mỉm cười.
Chỉ riêng việc thấy Krash được ai đó yêu thương thôi cũng đủ khiến cô cảm thấy mãn nguyện.
Bởi lẽ, bản thân cô giờ đây chẳng thể yêu anh được nữa.
“Tiểu thư Arthur.”
Lúc này, Bianca lên tiếng gọi Arthur.
Ở Bianca, người đã để kiểu tóc ngắn hơn thời còn đi học, toát lên một vẻ quyến rũ trưởng thành khác biệt với trước đây.
Bianca, người đã trưởng thành đến mức khiến người ta liên tưởng đến thời kỳ Bạch Quỷ, cúi đầu nhìn Arthur.
“Lần tới xin hãy ghé thăm nữa nhé. Khi đó tôi sẽ tiếp đón cô một cách chính thức.”
Bianca với tư cách là thê tử của Krash đã cư xử lễ độ với vị khách là cô.
Chứng kiến điều này, Arthur nở một nụ cười rạng rỡ rồi cũng cúi đầu chào lại.
“Sau này xin nhờ mọi người chăm sóc Krash giúp tôi.”
Như thể đang nói lời từ biệt cuối cùng với người tình cũ.
Arthur cứ thế lại lên đường bắt đầu hành trình mới của mình.