101 200 - Chương 129: Lũ các người điên rồi

Chương 129: Lũ các người điên rồi

Hôm nay, cô ấy vẫn như mọi khi với mái tóc rực rỡ tựa ánh mặt trời cùng vóc dáng nổi bật, trên tay cầm một chiếc khay đựng đầy thức ăn.

Thấy phần ăn khá lớn, tôi nhìn trân trân vào đó khiến cô ấy khựng lại rồi lén lút xoay khay thức ăn đi.

“……Hôm nay tôi dùng sức hơi nhiều nên mới ăn thế này đấy.”

“Tôi có nói gì đâu.”

Crush, người vốn biết rõ sức ăn của cô ấy từ lâu, chẳng hề bận tâm.

Vốn dĩ Astria không phải kiểu người ăn nhiều là sẽ tăng cân.

‘Chính xác hơn là mình nghĩ chất dinh dưỡng đều đã đi đâu đó khác cả rồi.’

Nhưng nếu nói ra điều đó, cô ấy chắc chắn sẽ nổi giận nên thôi cứ im lặng thì hơn.

“Nếu định ăn ở nhà ăn thì giữ cho tôi chỗ ngồi nhé.”

“Hả, ừ?”

“Ngồi cùng nhau đi.”

Khi Crush nói vậy, Astria từ từ mở to mắt rồi bất giác mỉm cười rạng rỡ.

Sau đó, nhận ra mình vừa cười, cô ấy giật thót mình rồi đỏ bừng cả mặt.

“Mu, muốn làm gì thì làm.”

Astria làm bộ điệu đà quay ngoắt đi rồi bước về phía chỗ ngồi.

Mỗi bước chân cô đi qua, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía Astria, nhưng ánh mắt cô ấy thì chỉ chăm chăm liếc nhìn mỗi Crush.

Khác với trước đây, vì Crush đã hiểu rõ tâm tư của cô ấy nên anh biết ánh nhìn đó chẳng hề có ý xấu.

Thế là, sau khi gọi xong phần ăn trưa gồm súp, bánh mì, thịt và rau củ, Crush tiến về phía Astria.

Xung quanh cô ấy không hiểu sao lại trống trơn.

‘Chắc là nhờ khóa 1 không có mặt nhiều.’

Học viên khóa 2 đa phần là những đứa trẻ vừa mới trưởng thành.

Có lẽ vì thân phận của Astria nên họ cảm thấy áp lực, không dám tùy tiện ngồi cạnh.

Nếu là đám khóa 1, có lẽ họ đã dày mặt mà nhân cơ hội này bắt chuyện thêm đôi câu rồi.

Khi Crush ngồi xuống đối diện, Astria vẫn cúi mặt, chỉ chăm chú nhìn vào khay ăn của mình.

‘Trước đây cô ấy đâu có phải là người ít nói như vậy.’

Có vẻ như vào thời điểm này, Astria vẫn còn mắc cỡ hơn nhiều.

“Lần trước cảm ơn cậu vì đã trị liệu cho tôi.”

Thế nên, Crush đã chủ động mở lời trước.

Nghe vậy, Astria giật mình, lúc này mới ngẩng đầu lên.

“Lần nào cậu cũng dùng cơ thể quá sức. Cứ thế này thì đến lúc cậu không thể gánh vác nổi nữa đâu.”

Lời đầu tiên thốt ra từ miệng cô ấy chính là sự lo lắng.

Tôi đã chịu ơn Astria không biết bao nhiêu lần.

Vậy nên cô ấy cũng biết rõ tình trạng của Crush.

“Vậy sao.”

“Không phải ‘vậy sao’. Cứ đà này, trước khi cậu kịp ba mươi tuổi là đã chết rồi.”

Cô ấy nói bằng sự chân thành.

Cơ thể của Crush cứ tích tụ gánh nặng chồng chất khiến tuổi thọ bị cắt giảm dần.

Dù anh đang cố lấp đầy bằng cái này cái kia, nhưng sẽ đến lúc mọi thứ không còn có thể bù đắp nổi.

“Không sao đâu. Tôi có dự tính riêng rồi.”

“Chẳng có gì là ổn cả.”

Astria dựng ngược hàng lông mày như đang nổi nóng.

“Cậu đang lo cho tôi à?”

“Đươ, đương nhiên là tôi lo rồi!”

Astria làm vẻ mặt hờn dỗi.

Khi nhìn cô ấy, tôi cứ mãi nhớ về hình bóng của cô ấy trong quá khứ.

Người đó cũng luôn lo lắng cho tôi y hệt như vậy.

Luôn miệng bảo hãy biết trân trọng cơ thể mình.

“Thật sự tôi đã có kế hoạch rồi nên đừng lo. Với lại đến ba mươi tuổi thì vẫn còn khối thời gian.”

Dù sao thì thế giới này cũng sẽ diệt vong trước khi kịp đến tuổi ba mươi mà.

“Con người cậu thật là….”

Astria trông như có rất nhiều điều muốn nói nhưng rồi lại thở dài.

“Vậy thì ít nhất hãy hứa với tôi đi.”

“Hứa?”

“Nếu bị thương thì dù có chuyện gì xảy ra cũng phải đến tìm tôi. Vì nếu là tôi, dù cậu có ra nông nỗi nào thì tôi cũng có thể chữa trị được.”

Ý cô ấy là nếu đã định làm liều thì thà rằng đi chữa trị cho tử tế còn hơn.

“Thế chẳng phải chỉ mình tôi được lợi thôi sao?”

Nếu được chữa trị thì Crush tất nhiên là cảm thấy rất biết ơn rồi.

Khi Crush hỏi vậy, Astria nhìn chằm chằm vào anh.

“Vì không phải như thế nên tôi mới nói vậy.”

Đôi mắt màu nắng của cô ấy chạm vào ánh nhìn của anh.

Nhận ra ẩn ý trong lời nói thông qua đôi mắt ấy, Crush thoáng khựng lại.

Ý cô ấy là việc giúp đỡ anh cũng là một điều tốt đối với chính bản thân Astria.

Lý do rất đơn giản.

Bởi vì giúp đỡ người mình có cảm tình là một điều hạnh phúc.

Gương mặt của Astria, người vừa thốt ra tâm tư của mình một cách thẳng thắn, bắt đầu đỏ ửng lên lần nữa.

“Va, vậy nên cứ hứa đại đi.”

“Tôi hứa.”

Đó là một lời hứa mà Crush chẳng mất mát gì cả.

Khi nghe anh đồng ý, cô ấy mỉm cười như thể vui sướng khôn cùng, rồi chẳng thể chịu đựng nổi sự ngượng ngùng mà cúi gằm mặt xuống.

Dù cơ thể đã trưởng thành, nhưng tâm hồn cô ấy vẫn còn rất non nớt về nhiều mặt.

* * *

Sau khi dùng bữa xong với Astria, Crush đi thẳng tới sân tập.

Vì cả ngày cứ nhốt mình trong phòng nên anh định sẽ khởi động cơ thể cho thoải mái.

Ngay khi Crush chuẩn bị bước vào sân tập võ thuật.

Thì đúng lúc đó, một gương mặt quen thuộc bước ra từ bên trong.

“Crush.”

Cô ấy nhận ra anh và lộ vẻ mặt vui mừng.

Nhưng rồi, gương mặt cô ấy cứng đờ lại và cô nắm lấy vạt áo của Crush.

“Đợi đã, đừng vào đó.”

Không ai khác, đó chính là Haring.

Thấy cô đột nhiên ngăn cản không cho vào sân tập, Crush nghiêng đầu thắc mắc.

“Sao vậy, trong sân tập có chuyện gì à?”

“Chuyện là…….”

Haring dường như đang ngập ngừng không muốn nói.

Thấy vậy, Crush tự nhiên dồn Aura vào đôi tai.

Thính giác được tăng cường đã cho anh nghe thấy âm thanh từ bên trong.

“Đã bảo là chúng tôi sẽ dùng chỗ này. Mấy người mau ra ngoài đi.”

“Vô, vô lý quá. Chúng tôi cũng là học viên của Học viện Rahelne mà. Với lại sao chỉ mình chúng tôi…”

“Thật sự không biết nên mới hỏi à?”

“Ư.”

Có tiếng cãi vã vang lên.

Hiểu đại khái tình hình, Crush quay sang nhìn Haring.

“Vậy là đám đang gây hấn kia chính là lũ phe Đế quốc, những kẻ từng nhìn tôi bằng ánh mắt không thiện cảm đó à?”

“……Ừ.”

Haring miễn cưỡng đáp lại.

Cô ngước nhìn Crush với ánh mắt đầy lo lắng.

Krashu, người vô tình đặt tay lên đầu cô ấy, xoay người lại.

"Thì phải đáp trả ngay chứ. Chờ đợi làm gì."

Như thể muốn cho thấy sự lo lắng của Haring là thừa thãi, Krashu thô bạo đẩy cửa ra.

Ầm!

Cánh cửa phòng huấn luyện mở tung, ánh mắt của mọi người đổ dồn về phía này trong chốc lát.

Ở đó, nhìn qua là biết ngay đám học viên năm nhất phe Đế quốc, và phía trước chúng là những đứa trẻ năm hai non nớt.

Vì phòng huấn luyện võ thuật là nơi dùng chung cho cả năm nhất lẫn năm hai nên điều này vốn dĩ là lẽ đương nhiên.

Và Krashu nhận ra ngay lập tức đám trẻ năm hai thuộc phe nào.

'Staron.'

Tất cả bọn trẻ đó đều là học viên phe Staron.

Đám năm nhất phe Đế quốc đang vô cớ gây áp lực lên những đứa trẻ năm hai phe Staron.

Lướt mắt nhìn quanh, đám học viên từ các vương quốc khác không hề có ý định nhúng tay vào việc này.

Có lẽ chúng nghĩ rằng cứ đứng nhìn vẫn thoải mái hơn là tự rước họa vào thân với Đế quốc.

'Không có bọn năm nhất Staron.'

Nếu bọn năm nhất Staron ở đây, chúng chắc chắn sẽ không đời nào để yên chuyện này.

Thế nhưng, đám năm nhất xuất thân từ Staron hiện đang vắng mặt tất cả.

Hầu hết bọn năm nhất Staron đều thuộc về đoàn của Anix hoặc Charlotte.

Anix đang bận rộn với các thành viên của Song Á Đoàn nên không có mặt.

Thêm vào đó, Sư Tử Đoàn thuộc đoàn của Charlotte cũng đang đi thực hiện nhiệm vụ.

Đương nhiên là chẳng còn lấy một tên năm nhất Staron nào ở lại.

Đúng lúc đó, giáo sư cũng không có mặt.

Hôm nay là ngày sau giờ huấn luyện chính quy buổi sáng, buổi chiều sẽ dành cho thời gian huấn luyện cá nhân.

Vậy nên giáo sư cũng không có ở đây.

'Bọn này nhắm đúng thời điểm rồi.'

Chúng đang lợi dụng lúc không có bọn năm nhất Staron để cố tình chèn ép bọn năm hai Staron.

Bởi vì ở Học viện Rahelrn này, những đứa trẻ năm hai Staron chỉ có duy nhất một người để dựa dẫm.

"Là Krashu Valheim kìa."

"Hắn đến rồi."

"Chuyện sắp lớn rồi đây."

Quả nhiên, ngay khi Krashu xuất hiện, sự chú ý đã đổ dồn vào cậu.

Đám học viên phe Đế quốc đang bắt nạt bọn năm hai Staron nở nụ cười nhếch mép.

'Không phải người của phe Sigrin.'

Đế quốc vốn dĩ rất rộng lớn.

Thế nên ngay cả trong nội bộ Đế quốc cũng không chỉ có Sigrin mà còn bị chia thành nhiều phe phái khác nhau.

'Vì trong vòng này, Sigrin đã tập trung vào việc chiêu mộ thế hệ Thương Không.'

Thời gian bỏ ra cho thế hệ Thương Không còn nhiều hơn cả thời gian hợp nhất toàn bộ phe Đế quốc.

Vậy nên mới nảy sinh các phân nhánh trong nội bộ phe Đế quốc như thế này.

Krashu vặn cổ răng rắc.

Ánh mắt của đám năm hai Staron đổ dồn về phía Krashu.

Học viện Rahelrn, nơi họ vừa mới trưởng thành và đặt chân vào với hy vọng thực hiện ước mơ.

Đối mặt với sự bạo ngược to lớn mang tên "phe Đế quốc", khuôn mặt của những kẻ đang bị đánh đập không thương tiếc kia trông sắp sửa khóc đến nơi.

Cậu không cảm thấy thương hại cho lắm.

Cũng phải thôi, vì chính cậu cũng chẳng có ký ức tốt đẹp gì với Staron cả.

Nếu cậu vẫn còn giữ thân phận kẻ nửa mùa như trước, thì bọn này chắc cũng vẫn sẽ đứng sau lưng mà đâm chọc cậu thôi.

Tuy giờ tình thế đã hoàn toàn thay đổi nên không còn chuyện đó nữa.

Nhưng hiện tại, Krashu không còn là một kẻ nửa mùa.

Dù thích hay không, cậu vẫn đang đại diện cho Staron và đứng vị trí số 1 môn Võ thuật khối năm hai.

Việc đụng đến năm hai Staron cũng đồng nghĩa với việc coi thường Krashu, người đang đứng vị trí số 1 võ thuật, một điều hoàn toàn giống nhau.

Nếu chúng đã chìa răng ra, thì cũng phải chuẩn bị tâm lý để bị cái răng đó cắn lại.

Nhân tiện lần này, cậu quyết định cho bọn chúng biết sự thật đó.

"Muốn đuổi cổ Staron à."

Krashu nói như thể đã nghe hết mọi chuyện.

"Đuổi cổ cái gì cơ chứ..."

Ngay khi một tên đang định mở miệng với vẻ mặt nhếch mép, thì trong chớp mắt Krashu đã đứng ngay trước mặt hắn.

Vì không theo kịp tốc độ của Krashu, tên đó vội vàng giơ tay lên chặn nhưng đã quá muộn.

Bởi vì Krashu đã tung một cú đá tới.

Rầm!

Tên bị cú đá sút trúng bay thẳng đến tận cuối sân huấn luyện rồi lăn trên sàn.

"Hộc... khặc."

Có lẽ vì cú va chạm quá mạnh, hắn ôm lấy cơ thể, nuốt lấy tiếng rên rỉ.

"Mày làm cái quái gì thế."

"Thằng chó này."

Nhìn thấy cảnh đó, biểu cảm của đám người phe Đế quốc tức giận trong chớp mắt.

Dù chúng có đụng đến Staron để hạ bệ Krashu, nhưng chúng không ngờ rằng cậu lại có thể ra tay trước một cách không kiêng nể gì như thế.

Dù chúng có nghĩ gì, Krashu cũng tóm lấy đầu một tên khác đang đứng bên cạnh.

Tên bị túm đầu định phản kháng ngay lập tức nhưng Krashu còn nhanh hơn thế.

Vì chân của Krashu đã vung lên, giáng thẳng vào bụng hắn từ lúc nào không hay.

"Á!"

Khi tên đó đau đớn gập người xuống, Krashu giữ nguyên cái đầu đang túm trong tay rồi nện thẳng xuống sàn một tiếng "rầm".

Trên lớp khói bốc lên, Krashu không chút do dự nhấc chân giẫm mạnh vào gáy của gã đó.

Bộp!

Cùng với tiếng động vang lên, máu tươi rỉ ra từ khuôn mặt của tên bị Krashu giẫm lên đầu.

Thế nhưng, Krashu vẫn lạnh lùng nhìn xuống cảnh đó rồi quay sang nhìn đám người xung quanh.

Giật bắn-

Trước cách xử lý quá mức bạo liệt và hành động không chút do dự đó, chúng cứng đờ người trong giây lát.

Vì nhìn vào đôi mắt lạnh băng của Krashu, chúng chợt nhớ đến một người.

Charlotte Valheim.

Dù là phe Đế quốc, 4 Vương quốc hay đô thị quy mô nhỏ gì cũng vậy.

Bất kể xuất thân, chỉ cần chướng mắt là cô ta sẽ nghiền nát đối phương đến mức không thể ngẩng đầu lên được trước mặt mình suốt đời, kẻ điên số 1 tại Học viện Rahelrn.

Vì Krashu đã khiến chúng cảm nhận được cậu chính là em trai của người phụ nữ đó.

"Sao, bị chị Charlotte đánh rồi giờ thấy ta dễ bắt nạt lắm à?"

Ngay khi Krashu nở nụ cười chế nhạo, ánh mắt của chúng thay đổi.

Và đó chính là lúc chúng định lao vào.

"Dừng lại."

Cùng với tiếng hét của ai đó, cử động của phe Đế quốc dừng lại ngay lập tức.

Khi Krashu quay đầu lại, ở đó đứng một người đàn ông có mái tóc pha trộn giữa màu xám tro và màu đen, đang đeo kính.

Và Krashu biết kẻ đó là ai.

'Phải rồi, là tên này sao.'

Một trụ cột khác của phe Đế quốc đã phân nhánh.

Pandora August.

Một kẻ cũng từng liên quan đến những chuyện khó chịu thời cậu còn là kẻ nửa mùa.