101 200 - Chương 167: Chân tình của Thánh nữ

Chương 167: Chân tình của Thánh nữ

Thời gian cứ thế trôi đi thật nhanh.

Chẳng mấy chốc đã đến thời điểm kỳ thi giữa kỳ cận kề.

Krash vừa tập trung huấn luyện vừa thỉnh thoảng kiểm tra tin tức về Peley.

Đúng như lời nhờ vả của Krash, Peley đã đứng ra đối đầu với những kẻ quý tộc bắt nạt Genikallen.

Đó là tính cách không thể làm ngơ trước sự bất công của cậu.

Vì vậy, hành động đó của cậu cũng chẳng có gì khiến người khác phải thấy lạ lẫm.

Nhờ đó, Peley bị cuốn vào một trận xôn xao.

Bởi đám pháp sư quý tộc bắt nạt Genikallen cảm thấy chướng mắt Peley nên đã gây sự.

Thế nhưng đối thủ lại là Peley.

Với bọn chúng, việc đấu lại Peley là điều không thể.

Dẫu sao thì chẳng phải tự nhiên mà Peley được xếp vào Thế hệ của bầu trời.

Krash hài lòng với việc mọi chuyện đã được giải quyết mà không cần mình phải nhúng tay.

Chỉ có điều, sự hận thù trong mắt Genikallen dường như vẫn chưa được xóa bỏ.

‘Hạt giống đã được gieo.’

Việc này cứ để Peley tự giải quyết sau khi đã được nhắc nhở là được rồi.

“Này, lần này chắc chắn thành công!”

Trong lúc đó, nghiên cứu về kết giới của Violene vẫn tiến triển đều đặn.

Mỗi lần mang đến, kết giới đều được cải tiến một cách rõ rệt.

“Vẫn chưa đủ.”

Dù vậy, có lẽ vẫn cần thêm chút thời gian nữa.

Nên anh đuổi cô nàng đang mang gương mặt bất mãn đó về.

Vào ban đêm, nghiên cứu về Độc Huyết Chiến lại được tiến hành nghiêm túc.

Bởi Krash đã liên tục thử nghiệm vài lần lên chính cơ thể mình thông qua lời nguyền mượn từ Dorma.

Vì có Ignis ở đây nên anh chẳng lo lắng gì về ảnh hưởng của lời nguyền.

Nếu thấy nguy hiểm thì cứ thiêu rụi nó là xong.

Thêm vào đó, anh còn nhận được và thử nghiệm phiên bản thứ hai của linh dược tăng cường tức thời.

Rõ ràng phần hiệu năng đã được cải tiến tốt hơn trước.

Đó là kỹ nghệ của Darling.

Cứ như vậy, kết quả của những ngày tháng vắt kiệt thời gian ngủ để làm việc.

“Sao mặt anh lại ra nông nỗi này hả?!”

Krash không hiểu sao lại bị mắng.

Người cất lời mắng mỏ đó không ai khác chính là Thánh nữ Astria.

Ngay khoảnh khắc chạm mặt Astria khi cô đang mang một lượng thức ăn lớn như mọi khi trên đường đến nhà ăn.

Cô nàng không nói không rằng mà thét lên ngay lập tức.

Lý do khiến cô thét lên chỉ có một.

Bởi vì gương mặt Krash đầy rẫy sự mệt mỏi như thể sắp chết đến nơi vậy.

Crash đã chạy đôn chạy đáo khắp nơi để giải quyết công việc và rèn luyện mỗi ngày.

Thời gian để cậu nghỉ ngơi lấy lại sức lực là hoàn toàn không có, và kết quả dẫn đến tình trạng này là điều tất yếu.

Cuối cùng, Crash bị Astria lôi vào phòng bệnh và bị cô cưỡng ép nằm xuống giường.

"Astria, tôi vẫn ổn mà."

"Ổn cái nỗi gì! Anh có biết khuôn mặt mình lúc này trông ra sao không? Nhìn anh cứ như thể sẽ gục xuống chết ngay lập tức mà ai cũng phải chấp nhận vậy!"

Hôm nay Astria đặc biệt cáu kỉnh và nổi giận.

Dù thế nào đi nữa, có cần phải giận dữ đến mức đó không nhỉ.

Crash liếc nhìn khuôn mặt mình phản chiếu trong gương.

Quả thực, quầng thâm mắt của cậu đã trễ xuống tận cằm như thể sắp chạm tới nơi.

Nghĩ lại thì, gần đây rất hiếm khi cậu có được một giấc ngủ tử tế.

Vì cậu đã thức trắng mỗi đêm để say mê nghiên cứu về huyết chiến thuật độc dược mà.

Không, không phải chỉ gần đây thôi đâu.

Tính từ trước đến giờ, trừ những lúc bị ép buộc đến mức ngất đi, có thể nói là cậu chưa từng thực sự nghỉ ngơi lấy một lần.

Gần đây không có việc gì khiến cậu ngất xỉu nên cũng chẳng có thời gian nghỉ, nhờ vậy mà ngày nào cậu cũng lặp lại việc vắt kiệt sức mình.

‘Phải ngất đi mới được nghỉ ngơi sao. Nghĩ đến đây mình lại thấy đó là một suy nghĩ điên rồ.’

Chính bản thân mình còn đang hành động như vậy nên cậu cũng chẳng còn gì để nói.

"Uống cái này vào, rồi nhắm mắt lại ngay lập tức."

Ngay khoảnh khắc đó, Astria xuất hiện mang theo nước và thuốc bổ.

Vì nhìn từ dưới lên khiến cậu chỉ thấy được một nửa khuôn mặt của cô, Crash liền ngồi dậy.

"Không phải chỉ cần dùng thần thánh lực chữa trị là được sao."

"Anh tưởng thần thánh lực là vạn năng chắc? Nó có thể giảm bớt mệt mỏi về thể xác nhưng mệt mỏi về tinh thần thì lại là chuyện khác. Với cái đó, chỉ có ngủ mới là câu trả lời thôi."

Không thể phản bác, Crash ngoan ngoãn đón lấy thuốc bổ rồi uống cùng với nước.

Ngay lúc đó, cậu nhìn thấy Astria đang chăm chú quan sát khuôn mặt mình.

Trong mắt cô đầy rẫy sự lo lắng và bất an.

"Cái khuôn mặt đó……."

Nhắc mới nhớ, cô nhóc này là người mê cái đẹp.

Có lẽ việc cô đặc biệt tức giận hơn bình thường cũng vì quá nhạy cảm với khuôn mặt của cậu.

"Uống xong rồi thì mau nằm xuống đi."

Astria cướp lấy ly nước từ tay Crash rồi đẩy cậu nằm xuống.

Khi cậu đã nằm ngoan ngoãn trên giường, cô đặt ly nước xuống rồi ngồi xuống bên cạnh.

"Cô định ngồi nhìn tôi à."

"Nếu là anh thì ngay khi tôi vừa rời đi là sẽ bật dậy rồi chạy ra ngoài ngay cho xem."

Nhạy bén thật đấy.

Vì không thể phủ nhận được điều đó, Crash ngoan ngoãn nhắm mắt lại.

Phòng bệnh chìm vào im lặng tự bao giờ.

Crash lắng nghe tiếng thở khẽ khàng của Astria và giữ im lặng.

"……Thật sự, tại sao anh lại phải cố sức đến mức đó cơ chứ?"

Ngay khoảnh khắc ấy, giọng nói của Astria vang lên.

"Bảo tôi ngủ cơ mà."

"Tôi đang tự nói một mình thôi."

Nói một mình mà để người khác nghe thấy hết cả.

Crash im lặng một lát.

Đúng như lời Astria, Crash đang trải qua một lịch trình dày đặc quá sức mỗi ngày.

Không, đối với cuộc đời cậu, từ "quá sức" chính là định nghĩa cuộc sống mà Crash đã trải qua.

Đến mức cậu còn không biết nghỉ ngơi là gì.

Không hiểu sao, Crash lại nhớ đến Arthur.

Arthur lúc nào cũng trong tình trạng mong manh dễ vỡ.

Crash đã nhiều lần chứng kiến việc tư duy của Arthur thường bị ngắn lại khi bị dồn vào đường cùng.

Biết đâu trong vô thức, bản thân cậu cũng đang đi theo lộ trình giống như Arthur.

Đột nhiên, cậu cảm nhận được sự ấm áp trên trán mình.

Dựa vào cảm giác mềm mại đó, chắc chắn là bàn tay của Astria.

"Đừng có mở mắt. Chỉ là tôi đang giúp cơ thể anh hồi phục thôi."

Dù biết thừa là cô có thể làm việc đó mà không cần chạm tay vào.

Crash cũng không phản bác gì thêm.

Bởi lẽ sự đụng chạm của cô rất ấm áp, và thực sự cơ thể cậu đang cảm thấy nhẹ nhõm hơn.

"Liệu tôi có thể trở thành nơi để anh dựa dẫm vào không."

Lại là tự nói một mình sao.

"Tôi đã đang dựa dẫm vào cô rất nhiều rồi."

"Anh biết là tôi không nói về thần thánh lực của mình mà."

Astria hơi giận dỗi gõ nhẹ lên trán Crash.

Ngay cả trong cử chỉ đó, cậu cũng cảm nhận được nỗi niềm xót xa ẩn chứa trong lòng cô.

"Này nhé. Sau khi trốn khỏi Thánh Quốc, đây là lần đầu tiên tôi được cười đùa, được học tập cùng những đứa trẻ bằng tuổi mình đấy."

Vì mang danh Thánh nữ nên dù ở Học viện thì vẫn có khoảng cách nhất định.

Nhưng chắc chắn là không giống như ở Thánh Quốc.

Có lẽ vì thế mà cô đang có một cuộc sống học viện khá trọn vẹn.

"Điều đó thật mới mẻ và vui vẻ, khiến tôi hiểu ra cảm giác của chú chim bay ra khỏi lồng là như thế nào."

Bàn tay Astria lúc nào không hay lại trở nên ấm áp, nhẹ nhàng bao bọc lấy trán của Crash.

"Và tất cả đều là nhờ có anh. Những gì anh nói ngày hôm đó đã kéo tôi tới nơi này."

"Tôi đâu có làm gì nhiều. Tất cả đều là do cô tự làm cả thôi."

"Không."

Astria khẳng định chắc nịch.

"Là nhờ anh. Tôi đến Học viện Rahellen là vì muốn được gặp lại anh lần nữa mà."

Dù không mở mắt, Crash vẫn nhận ra khuôn mặt cô lúc này chắc hẳn đang đỏ bừng lên.

Trước khi hồi quy, Astria đã có tình cảm với Crash.

Dù là vì khuôn mặt hay vì lý do nào khác, Crash cũng đã nhận ra tâm ý đó.

Và Astria của hiện tại cũng vậy.

Dù thế nào đi nữa, trái tim cô cuối cùng vẫn một lần nữa hướng về phía Crash.

Có lẽ vì thế mà so với những người khác, Crash cảm nhận được tâm ý của Astria một cách rõ ràng hơn cả.

"……Cho nên, tôi muốn anh hãy dựa dẫm vào tôi một chút."

Trước những lời chân thành của cô gái vốn hay ngượng ngùng ấy, Crash giữ im lặng.

"Nếu không thích thì thôi vậy."

Và cuối cùng, lời giận dỗi không giấu nổi sự thẹn thùng kia đúng là rất giống cô.

"Tôi đang dựa dẫm đây."

Crash thường xuyên thấy Astria cười đùa cùng những đứa trẻ bằng tuổi.

Hình ảnh đó cũng mang đến cho Crash nhiều ý nghĩa.

Bởi vì nếu cậu không hồi quy, thì đó là khung cảnh mà cậu sẽ chẳng bao giờ có thể nhìn thấy.

Cậu cảm nhận được từng chút một rằng nhờ nỗ lực của mình, thế giới này rõ ràng đang thay đổi theo nhiều hướng khác nhau.

Và Crash mong rằng hướng đi đó sẽ là hướng đi tốt đẹp cho những người như Astria.

Vì cậu đã nợ những đứa trẻ này khá nhiều.

"Tôi đang dựa dẫm vào cô nhiều hơn cô nghĩ đấy."

Crash giơ tay lên, đặt chồng lên bàn tay Astria đang bao bọc lấy trán mình.

"Cho nên đừng lo lắng. Dù không chỉ có mình cô, nhưng nhờ có các người mà tôi mới có thể trụ vững được đến giờ."

Đây là tâm tư chân thật nhất mà Crash bộc lộ lần đầu tiên.

Tinh thần của cậu, vốn đã bị bào mòn đến mức chẳng còn lại gì, có thể trụ vững được chắc chắn là nhờ những người như Astria bên cạnh.

Vì thế nên Crash mới có thể tiếp tục chạy tiếp.

Dẫu cho, ngay cả khi bản thân cậu có biến mất khỏi thế giới này, cậu cũng muốn thế giới vẫn có thể tiếp tục vận hành mà không dừng lại.

"……."

Astria im lặng.

Nhìn thấy người con trai thường ngày vẫn luôn mạnh mẽ nay lại bộc lộ vẻ chân thành, yếu đuối, cô thấy lòng mình đau nhói.

Và việc cậu bộc lộ khía cạnh đó với mình một cách thẳng thắn khiến cô cảm thấy một nơi nào đó sâu thẳm trong cơ thể mình đang rung lên.

Người đàn ông này lúc nào cũng khiến cô trở nên như thế.

Dù hắn vẫn thường cười cợt với cô như đang đùa giỡn.

Nhưng nụ cười mệt mỏi mà hắn thỉnh thoảng để lộ ra vẫn khiến lòng người quặn thắt.

Dù ngày nào hắn cũng tỏ ra mạnh mẽ và cứng rắn.

Nhưng hình ảnh chân thật, yếu ớt phản chiếu trước mắt cô hôm nay lại khiến nhịp đập nơi lồng ngực cô càng thêm dồn dập.

‘Tại sao mình lại thích kiểu người như thế này cơ chứ.’

Thật may là hắn đang nhắm mắt.

Nếu như họ vô tình chạm mắt nhau, có lẽ cô đã đứng dậy bỏ chạy ngay tại chỗ rồi.

Cô thấy lo lắng cho bàn tay đang đặt trên trán hắn.

Vì cô sợ hơi nóng của mình sẽ truyền sang, khiến cho thứ tình cảm thẹn thùng này bị lộ tẩy.

‘Astria, đồ ngốc này, chỉ vì khuôn mặt ấy đúng gu mình thôi mà. Hay là vì thấy vẻ yếu đuối hiếm thấy của hắn nên mới thấy thích?’

Giá mà lý do chỉ đơn giản như thế thì tốt biết mấy.

Đáng buồn thay, trái tim đang đập thình thịch kia không chỉ vì mỗi lý do đó.

Khuôn mặt vốn dĩ khiến cô cảm thấy thiện cảm ngay từ đầu, giờ đây tầm quan trọng của nó cũng đang dần phai nhạt.

Chỉ vì sự tồn tại mang tên Krash đang dần chiếm lấy vị trí trong tim cô mà thôi.

Dù là khuôn mặt hay bất cứ điều gì, chỉ cần là hắn thì cô đều thấy thích.

Thậm chí đến cả mặt xấu tính mà hắn thỉnh thoảng bộc lộ, cô cũng thầm yêu thích đến nhường ấy.

Tại sao mình lại trở nên thích hắn nhiều đến thế này nhỉ.

Cô cũng không biết nữa.

Trong lòng cô dấy lên một chút hờn dỗi.

Những lúc như thế này, đáng lẽ hắn nên nói rằng hắn đang cố gắng gồng mình lên chỉ vì cô mới đúng.

Vậy mà hắn lại cố tình bao gồm cả những người khác vào.

‘Những người khác, chắc chắn là nói đến vị hôn thê kia rồi.’

Chính là người vị hôn thê mà hắn vô cùng trân quý đó.

Và cô còn biết có vài nhân vật tiềm năng khác nữa.

Nghĩ đến đó thôi, cô đã thấy hơi giận rồi.

Chẳng hiểu sao xung quanh người đàn ông này lại có nhiều phụ nữ đến vậy.

Xét về tính cách thì hắn chỉ toàn là kẻ xấu xa và hẹp hòi.

Vậy mà mỗi lần nhìn thấy, cô lại có cảm giác số lượng phụ nữ bên cạnh hắn càng tăng lên.

‘Mình có tư cách nói người ta sao.’

Bản thân cô cũng đâu có khác gì, nghĩ ngợi cái quái gì không biết.

Cảm thấy nực cười với chính mình, Astria nhìn Krash.

Lồng ngực hắn phập phồng đều đặn và cô có thể nghe thấy tiếng thở khẽ.

Hắn đã ngủ thiếp đi từ lúc nào không hay.

Nếu là cô, chỉ cần biết hắn đang ở ngay bên cạnh thôi thì chắc chắn cô sẽ chẳng thể nào chợp mắt được.

Cái cách hắn ngủ ngon lành như thế này, theo một nghĩa khác lại khiến cô thấy tức giận.

Thế nhưng, khi nghĩ rằng chính vì hắn tin tưởng cô đến thế nên mới ngủ được, cô lại thấy vui sướng đến phát bực.

“……Mình cũng là con gái mà.”

Lẩm bẩm một mình, ánh mắt cô chạm vào đôi môi của Krash.

Hôm nay đôi môi đỏ ấy đặc biệt sáng bóng một cách lạ thường.

Hắn và vị hôn thê kia đã tiến xa đến đâu rồi nhỉ?

Nếu như vẫn còn chưa có gì…

Nghĩ đến đó, Astria khựng lại.

Sau đó, cô giơ bàn tay còn lại lên, vỗ nhẹ vào môi mình một cái.

Như muốn nhắc nhở bản thân phải tỉnh táo lại.

“Người duy nhất có thể khiến một Thánh nữ nảy sinh những ý nghĩ tệ hại như thế này, chắc chỉ có anh mà thôi.”

Astria nói rồi thở dài, cô vỗ về lên trán Krash.

Cầu mong rằng, người đàn ông này sẽ không phải chịu đựng chuyện gì gian khó, và có thể mỉm cười rạng rỡ vào một ngày nào đó.

Cô quyết định cầu nguyện với thần linh.