Đêm hôm đó.
Krash hứa sẽ đồng hành cùng Lakradion, rồi nằm trong phòng, nhắm mắt tu luyện Aura.
Nhờ lời khuyên của Crimson Garden, Krash đã rèn luyện Aura mỗi ngày và đang dần trưởng thành qua từng ngày.
Tất nhiên, dù vậy anh vẫn không thể xóa bỏ cảm giác rằng mình còn quá thiếu sót.
Đúng lúc đó, mi mắt của Krash từ từ mở ra.
Anh cảm nhận được hơi người trên đầu gối mình.
Ở đó, Bianca đang gối đầu lên gối anh mà ngủ say.
Cô bé đã ở đây từ bao giờ vậy.
Krash nở nụ cười khổ, nhẹ nhàng nhấc đầu cô bé ra rồi đặt lên gối.
Sau khi đắp chăn cho cô bé, anh vừa định đứng dậy rời khỏi giường thì.
“Anh Krash.”
Giọng Bianca gọi anh trong cơn mơ màng vang lên.
Krash quay lại nhìn Bianca, cô bé dụi mắt rồi hỏi anh.
“Anh đi ngay ạ?”
Ý của Bianca là hỏi liệu Krash có đến Ma Thành Cung ngay bây giờ không.
Nếu phải đi đến Ma Thành Cung, Bianca sẽ phải xa Krash trong một khoảng thời gian khá dài.
Chính vì vậy, cô bé lại càng bám dính lấy Krash trong khoảng thời gian còn lại.
Krash giơ tay lên, nhẹ nhàng xoa đầu cô bé.
“Không, lát nữa anh mới đi, em ngủ tiếp đi.”
“Ưm, vâng ạ.”
Bianca an tâm, dụi đầu vào tay Krash rồi lại chìm vào giấc ngủ.
Gần đây Bianca cũng đã bắt đầu lớn do đang trong giai đoạn phát triển, nhưng việc cô bé ngày càng nhõng nhẽo khiến anh thấy lo lắng.
Krash lặng lẽ bước ra khỏi phòng để không làm Bianca thức giấc.
Ngay lúc đó, Crimson Garden bay tới và đậu trên vai anh.
[ Mới tí tuổi đầu đã ngủ chung với con gái rồi à. Đúng là kẻ chìm đắm trong dục vọng. ]
“Nhìn thế nào mà ra như vậy hả.”
Krash nhìn Crimson Garden với vẻ cạn lời.
[ Chỉ cần nhìn việc cậu ở chung phòng với đứa trẻ đó là đủ hiểu rồi còn gì. ]
Krash chỉ thấy bực mình vì Crimson Garden rõ ràng biết lý do tại sao mà vẫn thốt ra những lời đó.
Ban đầu, Krash cũng định đặt cho Bianca một phòng trọ riêng.
Nhưng Bianca lại bảo rằng cô bé sợ ở một mình.
Vậy nên khi anh bảo cô bé ở chung với Ellie, người hầu cận của mình, thì cô bé thẳng thừng nói muốn ở cùng với Krash.
Bianca đang giải tỏa nỗi bất an nảy sinh cùng với cảm xúc của mình bằng cách ở cạnh anh.
Vì biết rõ sự thật đó, Krash không nỡ từ chối và đã chấp nhận sự mè nheo của cô bé.
Thế nên anh mới cố tình chọn một phòng trọ có hai chiếc giường.
Nhưng lần nào Bianca cũng lẻn vào giường của Krash và ngủ cạnh anh lúc nào không hay.
Mỗi lần như vậy, anh đều bế Bianca trả lại giường cũ, nhưng rồi chẳng hiểu sao cô bé lại quay lại, nên Krash cũng đành bỏ cuộc.
‘Lo lắng cho chuyện ở Học viện quá.’
Nếu năm nay trôi qua và Krash nhập học vào Học viện Rahelrn, thì ít nhất cũng phải một năm anh mới được nhìn thấy cô bé.
Nghĩ đến việc Bianca sẽ thế nào vào lúc đó, Krash chợt tự cười nhạo bản thân.
Không ngờ mình lại trở nên quan tâm đến Bianca đến mức này.
Trước khi hồi quy, giữa anh và cô bé chỉ có một sợi dây liên kết rất mong manh là hôn ước, vậy mà giờ đây mọi thứ đã thay đổi quá nhiều.
[ Đừng có tự nhiên cười một cách khó chịu như thế. ]
“Nói năng lúc nào cũng châm chọc.”
Krash nói lại Crimson Garden, kẻ cứ luôn miệng khó chịu bên cạnh, rồi rời khỏi nhà trọ.
Lý do Krash ra ngoài vào đêm hôm này là vì một ai đó đã rơi vào lục giác quan mở rộng của anh.
Và đây cũng là vị khách mà Krash đang chờ đợi.
Tuy đã đêm muộn, nhưng Krash cố tình hướng về phía ngõ nhỏ để kẻ kia dễ dàng xuất hiện.
Khi anh bước vào trong, không nằm ngoài dự đoán, bóng dáng kẻ đó đã lộ diện.
Một gã đàn ông trùm áo choàng kín mít.
“Pendal.”
Kẻ đó không ai khác chính là Pendal.
Khi Krash nhận ra thân phận của hắn, Pendal từ từ kéo chiếc mũ trùm đầu xuống.
Rồi dưới ánh trăng, mái tóc màu xám bạc lấp lánh, hắn trừng mắt nhìn Krash đầy sát khí.
“Kẻ trực hệ Valheim, chuyện ngươi định cùng Lakradion đi vào Ma Thành Cung là thật sao.”
Quả nhiên là vậy.
Krash nhìn Pendal, kẻ mà mọi hành động đều không thoát khỏi dự tính của anh, rồi giữ vẻ mặt thản nhiên.
“Thì sao?”
Pendal nghiến chặt răng.
Hắn trừng mắt nhìn Krash một lúc rồi nhanh chóng vào thẳng vấn đề chính.
“Nếu định đi thì đừng đi với Lakradion, hãy đi với ta. Pendalroad cũng sẽ thách đấu Nak-cheon.”
Lời nói của Pendal là một điều bất ngờ.
“Pendalroad đã liên tục công phá Ma Thành Cung từ trước đến nay. Vài năm qua, cấu trúc bên trong Ma Thành Cung đã thay đổi, và các lối tắt cũng không còn như cũ. Nếu là chúng ta, có thể sử dụng lối tắt để đi thẳng lên tầng 8 trong chớp mắt. Đương nhiên, chúng ta cũng đã chuẩn bị rất nhiều thứ để thách đấu Nak-cheon.”
Thực ra nếu chỉ xét về mặt lý thuyết thì đây không phải là một đề nghị tồi.
Pendal dù sao cũng đã từng trị vì như một vị vua của Ma Thành Cung.
Mặc dù đã không còn tự mình bước chân lên tầng 8 nữa, nhưng những tầng dưới đó vốn là nơi hắn vẫn đi lại dễ dàng.
Tất nhiên, gọi hắn là chuyên gia cũng chẳng sai.
Trong khi đó, Lakradion sau khi từ bỏ Ma Thành Cung thì chỉ biết vung kiếm một mình.
Về mặt kiến thức Ma Thành Cung, có lẽ hắn có chút lép vế so với Pendal.
“Không thích.”
Thế nhưng, dù có cân nhắc thế nào đi nữa, Krash cũng không có ý định đi cùng Pendal.
“Cái gì?”
“Kẻ ngốc nào lại đi đến nơi nguy hiểm cùng một con chó đã từng nhe nanh vào mình chứ.”
Con chó đã cắn người một lần thì sau này cũng sẽ tiếp tục cắn người mà thôi.
펜달이 이를 바드득 갈았다.
“그리고 애초에 처음부터 기회를 걷어찬 건 너였잖냐.”
크라슈가 마성궁에 들어가는 걸 방해한 것은 다름 아닌 펜달이다.
펜달도 그 사실을 모르지 않을 터.
“인제 와서 라크라디온 말고, 너와 함께 가자는 말은 본인이 생각하기에도 우습지 않냐?”
펜달은 입을 꾹 다물었다.
크라슈는 오늘 펜달이 올 것이란 걸 알았다.
그리고 이러한 제안을 할 것이란 것 또한 알았다.
하지만 처음부터 답은 정해져 있었다.
크라슈의 기억 속 펜달은 본래도 형편없는 인물이었으니 말이다.
“나는 라크라디온과 간다. 그건 네가 거래를 해와도 달라질 거 없어.”
크라슈가 그리 말하고 그를 지나쳐 가려 했다.
“기다……!”
펜달은 그를 막아 세우려는 듯 손을 뻗으려 했지만, 크라슈의 두 눈과 마주친 순간 멈칫하였다.
얼마 전에 크라슈에게 된통 당한 펜달이다.
그때 방심한 것은 부정하지 않겠으나, 정면 대결한다 해도 크라슈를 이길 수 있을지 없을지 확신 못하는 마당이었다.
그리고 무엇보다 그는 발하임.
설령 이긴다 한들 밤에 그를 불려 나와 공격했다고 하면 뒷감당을 할 수 있을 리 없었다.
펜달은 결국 손을 회수하고 이만 부드득 갈았다.
“……나도 너희보다도 먼저 마성궁으로 갈 거다. 낙천을 쓰러트리는 건 우리 펜달로드다.”
그는 라크라디온과 크라슈가 절대 자신보다 먼저 낙천을 쓰러트리게 둘 생각이 없었다.
“마음대로 해라.”
크라슈는 별 신경 쓰지 않고 그를 두고 지나갔다.
[ 벌려둔 덫에 제 발로 머리를 들이미는구나. ]
크림슨가든이 안타깝다는 듯이 혀를 찼다.
그리고 크라슈 또한 거기에 부정하지 않았다.
하나부터 열까지 펜달은 크라슈의 예상을 벗어나지 않고, 행동해주고 있었으니까.
‘본성이라 해야 할지.’
회귀를 하기 전이든 회귀를 한 후이든.
여전한 사람들은 여전하다고 크라슈는 생각했다.
* * *
마성궁.
옛 고대의 무기 장인이 혼신을 다해 세계 침식자 드워프와 함께 완성한 역작.
그 1층에 들어서게 된 크라슈는 옆을 힐끗 보았다.
8층 공략을 위해 오게 된 것은 크라슈를 포함한 총 네 명.
한 명은 함정 및 길 찾기를 담당할 수색꾼이라는 직함에 비해 튀어나온 배가 눈에 띄는 데릭.
다른 한 명은 신성 마법과 공격 마법을 동시에 익힌 백마도사 여성 페니첼리.
나머지 한 명은 마성궁의 빛, 라크라디온이었다.
“이야, 설마하니 라크가 다시 마성궁에 가게 될 줄은 몰랐구만.”
데릭은 라크라디온이 다시금 마성궁에 가게 된 것이 어지간히 기쁜 듯 너털웃음을 흘렸다.
그리고 그건 페니첼리도 마찬가지인 것 같았다.
“정말이에요. 라크라디온 언니가 마성궁에 간다고 하니, 다들 난리 났는걸요. 제가 여기에 끼인 게 정말 영광이에요.”
그녀는 색이 진한 밤색 빛의 포니테일로 묶은 머리를 살랑이며 기뻐했다.
정작 라크라디온은 뻘쭘한 기색으로 머리를 긁적였다.
“신뢰받고 있구만.”
“그게, 예, 아무래도 그런 모양입니다.”
크라슈까지 한마디 툭 던져주자 라크라디온이 얼굴이 화끈거리는 듯 손 부채질을 하였다.
[ 아이야, 그놈들도 움직인 모양이더구나. ]
그러는 사이 크림슨가든의 목소리가 들려왔다.
그놈들이라 하면 분명 펜달로드 패거리일 터.
[ 의외로 너희랑 똑같이 마성궁을 공략하기로 한 모양이던데. ]
“표면상으로는 그렇겠지.”
크라슈는 예상대로라는 반응이었다.
그러면서 그는 라크라디온을 힐끗 보았다.
펜달은 라크라디온에게 열등감과 같은 복합적인 감정을 느끼고 있다.
대놓고 라크라디온을 치는 짓은 부끄러워 안 한 모양이지만.
‘계기가 생기면.’
결국 이빨을 드러낼 것임을 크라슈는 잘 알았다.
그때만 잘 기다리면 되겠지.
크라슈의 고개가 들어 올려졌다.
그러자 계단의 끝에 마성궁의 1층 모습이 보이기 시작했다.
그곳에는 고급진 복도가 있었다.
붉은색의 카펫이 이어지고, 벽에는 곳곳에 그림이 걸려 있으며 꽃이 장식된 꽃병들도 줄지어 있었다.
더 황당한 것은 그러한 벽들에 하나 같이 창문이 달려 있다는 점이었다.
마성궁은 지하에 있음에도 말이다.
몇 번을 와도 기이하기 짝이 없는 이곳이 바로 마성궁이었다.
그러는 순간 저 앞에서 째깍거리는 소리와 함께 토끼 한 마리가 나타났다.
품에 시계를 쥐고 있던 토끼는 이쪽을 한 번 보고는 그대로 달려오기 시작했다.
그럼과 동시에 째깍거리는 소리가 울릴 때마다 토끼의 몸도 점차 커지기 시작했다.
순식간에 몸이 터질 정도로 근육질로 뒤덮인 토끼는 망설임 없이 이쪽을 급습해왔다.
“라크라디온.”
그런 토끼를 바라보며 크라슈가 말했다.
“실력 좀 볼 수 있을까.”
크라슈의 말이 떨어진 순간 이미 라크라디온은 달리고 있었다.
바닥을 박찬 그녀의 검은 호선을 그리며 깔끔하게 근육질 토끼의 목에 박혀 들었다.
동시에 토끼의 목에 박힌 검에서 뿜어져 나온 황색의 오러 블레이드는 근육과 뼈를 절단시켰다.
서걱!
단 일격에 토끼의 머리가 하늘을 날아 바닥을 뒹굴었다.
“휘유, 여전하구만.”
“역시 언니!”
그런 그녀의 무용을 본 데릭과 페니첼리가 감탄사를 내뱉었다.
그리고 그건 크라슈도 다르지 않았다.
‘깔끔하군. 역시 마스터인가.’
펜달이 정돈되지 않은 변칙성이 있는 자라면 이쪽은 무척이나 깔끔히 정돈된 느낌이다.
둘 다 완전히 다른 강자.
그리고 이건 현재 크라슈의 다음 경지와 가장 가까운 마스터 초입을 눈으로 관찰할 수 있는 기회이기도 했다.
아무리 마스터 초입이라는 경지가 그 위에 경지에는 평가절하된다 해도.
평생을 노력한다 한들 도달하지 못하는 이가 더 많은 게 현실이다.
그리고 그건 크라슈 또한 별반 다르지 않았다.
영약을 쓰고, 스킬을 얻고, 비술을 익혀도.
마스터라는 영역은 제힘으로 넘어서야만 했다.
비록, 멸화침식이라는 수 덕에 마스터와 비등한 싸움을 할 수 있게 됐다곤 하나.
결국 그 벽을 넘지 못한다면 크라슈도 별수 없었다.
‘이제 곧 벌써 여름이다.’
그동안 여러 일들이 있으며 어느덧 봄이 지나 여름의 초입이 다가왔다.
그리고 이 시간이 또 지나간다면 분명 가을, 이후에는 겨울이 오겠지.
‘그러면 나는 라헬른 아카데미 입학이라는 소리고.’
생각보다 얼마 남지 않았다.
재능의 틈바구니에서 살아남기 위해서 말이다.
“계속 가자.”
Vậy nên lần này chính là cơ hội.
Bởi vì tài liệu quan sát tuyệt vời nhất để đột phá cảnh giới tiến vào sơ cấp Master đang ở ngay bên cạnh.
Có lẽ lần công phá Ma Thành Cung này sẽ thu hoạch được nhiều thứ hơn cả mong đợi.
* * *
Bên ngoài Babel, nơi tạo nên Ma Thành Cung.
Một bóng người đang rảo bước.
Cô gái khoác trên mình chiếc áo choàng, mắt đeo băng che, và không hiểu sao trên người lại mang theo vô số vũ khí ở khắp mọi nơi.
Cô khẽ nhấc phần mũ áo choàng lên rồi nhìn vào tờ báo.
Nội dung ghi trên tờ báo của Ma Thành Cung không gì khác ngoài việc trực hệ nhà Valheim đang thách thức Nak-cheon.
“Chết tiệt, định cướp miếng ăn của ta sao?”
Buông một lời chửi thề, cô nhăn mặt rồi vò nát tờ báo vứt đi.
Sau đó, bước chân cô bắt đầu trở nên vội vã.
Đuôi hổ dài ngoằng vung vẩy qua lại giữa tà áo choàng.