201 300 - Chương 209: Những con đường khác biệt

Chương 209: Những con đường khác biệt

Sau khi chia tay Thánh nữ Astria, Krasch bước đi trên con đường của mình.

Bên ngoài, vô số học sinh vẫn đang tích cực hoạt động, thông báo về việc sẽ gia nhập hội nhóm của mình.

Và trong số đó, có một hội nhóm nổi bật nhất.

Hội nhóm có nhiều người tụ tập nhất.

Bạch Dương Đoàn.

Không ai khác, đó chính là hội nhóm của Tam hoàng nữ Sigrin Epania.

Như thể khẳng định những gì cô đã gây dựng bấy lâu nay không hề uổng phí.

Vị thế của Sigrin đang lên đến đỉnh điểm, thu hút vô số nhân lực về dưới trướng.

‘Gần đây con nhỏ đó đã làm những gì nhỉ.’

Hình như là giải quyết mâu thuẫn giữa học sinh và phó giáo sư.

Có vẻ như cô ta đã xóa bỏ được bức tường ngăn cách sau sự việc của phó giáo sư Jenikallen.

Thêm vào đó là vụ việc tại xưởng chế tác ma đạo cụ Rona Imblize.

Cô ta cũng đã xuất hiện ở Thần học quán, dù có phần muộn màng.

Đó là khi cô ta giúp Talia, chiếc chuông của Crimson Garden, giao chiến với Mirei Beakis.

Nhờ có Sigrin mà Mirei Beakis đã được giải quyết êm đẹp trong lúc các giáo sư đến chậm một bước.

Hơn nữa, Sigrin còn tích cực thu dọn đống hỗn loạn tại Thần học quán sau đó.

Nghe đâu cô ta còn đích thân cõng những học sinh bị thương đi cứu chữa đề phòng bất trắc.

Các học sinh Thần học quán vô cùng cảm động trước hoạt động cứu hộ đó của cô ta.

‘Làm màu thật đấy.’

Krasch che miệng vì cảm giác buồn nôn ập đến trong chốc lát.

Gần đây, Krasch thường xuyên có các hoạt động bên ngoài.

Ngược lại, Sigrin vốn đã ít hoạt động ngoại khóa lại càng hay xuất hiện bên trong học viện hơn.

Vì cô ta biết rõ đây là cơ hội để thu hút những nhân tài tiềm năng của khóa 2 vào hội nhóm của mình.

Thế nên cô ta mới cố tình tạm dừng các hoạt động bên ngoài để tập trung vào các hoạt động nội bộ.

Krasch tặc lưỡi một tiếng.

Dù sao thì đó cũng là phong thái của một kẻ ranh mãnh.

Trong khi Bạch Dương Đoàn đang tích cực chiêu mộ học sinh khóa 2.

Ngược lại, Sư Tử Đoàn thậm chí còn chẳng thấy bóng dáng ở khu vực tuyên truyền.

Nhưng dù vậy, Sư Tử Đoàn vẫn có lượng người đăng ký không hề thua kém Bạch Dương Đoàn.

Lý do rất đơn giản.

Vì có Charlotte, và có cả Krasch ở đó.

Vị thế của Sigrin quả thực đã tăng cao.

Nhưng cái tên tăng mạnh hơn cả vị thế của Sigrin, chính là Krasch.

Tất nhiên, tên tuổi của cậu cũng đồng thời giúp cho đoàn sư tử mà cậu tham gia được biết đến.

Kết quả là, học viên khóa 2 cũng tự nhiên đổ xô về phía đoàn sư tử.

Bởi vì dù ai nói ngả nói nghiêng, tâm điểm của khóa 2 chính là Krash.

‘Phải làm sao đây.’

Krash vốn không đặt quá nhiều ý nghĩa vào bản thân cái đoàn này.

Vì dù có chia thành các đoàn đi chăng nữa.

Theo thời gian, những kẻ ưu tú nhất tự khắc sẽ thuộc về thế hệ của bầu trời.

Thế nhưng, việc trở thành tâm điểm của thế hệ bầu trời đó và dẫn đầu tất cả lại là một chuyện khác.

Ngay cả sao Thiên Xu cũng phải cần đến ánh sao thì mới có thể khẳng định được sự tồn tại, nếu không có ánh sao chạm tới thì cũng vô nghĩa.

‘Đặc biệt là lũ học viên khóa 1 đã lọt vào tay Sigrin, ta muốn tìm cách kéo chúng về quá.’

Đúng khoảnh khắc Krash đang vuốt cằm suy nghĩ như vậy.

Krash trông thấy một thứ gì đó to lớn đang lù lù bước tới phía hành lang.

Nhìn thấy thứ đó, Krash tự nhiên ngẩng đầu lên.

Chuyện là, cậu phải ngửa cổ ra sau thì mới nhìn thấy được đầu của người đang đi tới.

“Chà! Cuối cùng cũng được gặp lại nhau rồi ha!”

Khoảnh khắc đó, một giọng nói sang sảng vang dội khắp cả hành lang.

Krash biết rõ gã này là ai.

Đôi đồng tử màu xanh lục sẫm.

Hình xăm đặc trưng vẽ trên cơ thể.

Kẻ là con của Flea, và sau này sẽ trở thành người thuộc thế hệ của bầu trời.

Đấu Đế.

Arshoulder Flea.

Không biết vì sao mà gã trông lại có vẻ to con hơn cả trước đây.

“Arshoulder.”

Nghe bảo sau trận chiến với Krash, gã đã vào núi để tu luyện cơ mà.

Có vẻ như gã đã kết thúc việc đó và quay trở lại rồi.

Vừa thấy Krash, gã đã gồng cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp áo rồi nở một nụ cười nhếch mép.

“Krash, ta cũng đã mạnh hơn trước rồi đây. Làm lại một trận đi.”

Quả thực, khí thế tỏa ra từ gã đã mạnh hơn trước rất nhiều.

Đúng như lời gã nói, công sức tu luyện quả là không uổng phí.

“Được thôi, vậy thì lên đi.”

Tuy nhiên, đáng tiếc là bên này còn phát triển vượt bậc hơn thế nhiều so với hồi đó.

Khoảnh khắc đó, bóng hình của Krash trở nên mờ ảo.

Khi Arshoulder vội vã đuổi theo cái bóng ấy thì đã quá muộn.

Bởi vì nắm đấm của Krash đã đặt ngay trước bụng gã.

“Nếu chịu được đòn này.”

Khoảnh khắc đó, một luồng khí vô hình trào dâng từ bên trong cơ thể Krash.

Ngay khoảnh khắc ấy, sức mạnh xâm thực thế giới đã được hòa làm một với hào quang thông qua Tứ Giới.

Luồng khí vô hình giờ đây thể hiện một uy lực ở đẳng cấp khác hẳn trước đây.

Bùm!

Và cơ thể của Arshoulder bay lên không trung.

Dù là một cơ thể to lớn đến mức khó tin, nhưng trước cú đấm của Krash, gã vẫn bị thổi bay dọc hành lang.

Đôi mắt Arshoulder trợn ngược.

Chuyện là, việc không thấy được bóng dáng Krash đã đành, đòn đấm mà cậu tung ra còn ở một đẳng cấp hoàn toàn khác trước.

Tai Long Lạc (災龍落)

Thức thứ hai

Lực (力)

Đây là kết quả khi dồn toàn bộ hào quang vào duy nhất một lực đả kích.

Dù trong tình huống đó, Arshoulder vẫn cố vặn người để lấy lại tư thế.

Thế nhưng, nắm đấm của Krash không chỉ dừng lại ở một đòn duy nhất.

Bùm!

Khoảnh khắc đó, đòn đánh thứ hai lại giáng xuống người Arshoulder thêm một lần nữa.

Đòn đánh thứ hai còn mạnh hơn cả lúc nãy rất nhiều.

Thốn kình (寸勁).

Đây là bí thuật mà Krash vô cùng ưa chuộng.

“Khục!”

Trước những đòn đánh liên tiếp, Arshoulder bật ra tiếng rên rỉ.

Đòn đầu tiên gã đã gần như không trụ nổi, đòn thứ hai lại mạnh hơn nên kết quả này là đương nhiên.

Rầm!

Arshoulder thậm chí không kịp thực hiện động tác giảm chấn, ngã lăn quay xuống sàn.

Có lẽ vì cơ thể quá to lớn chăng.

Trong lúc gã lăn lộn, những tiếng động lớn cứ thế vang vọng.

Thế nhưng ngay sau đó, gã liền bật dậy.

Trong mắt gã, sự cuồng loạn của trận chiến đang ánh lên.

“Hừ, hừ hừ, ta, ta đã trụ được.”

Và đó cũng là tất cả những gì gã làm được.

Đôi đồng tử của gã lập tức trợn ngược lên màu trắng dã rồi gã gục xuống sàn bất tỉnh.

Krash nhẹ nhàng phủi tay.

Nếu là mấy tên khác thì có thể dùng lời lẽ để thuyết phục, nhưng đối thủ là Arshoulder.

Biết rõ gã này chỉ hiểu mỗi nắm đấm, nên Krash mới không nương tay mà đánh cho tơi bời.

Chắc là với mức đó thì một thời gian dài gã sẽ không đến làm phiền nữa.

Đúng khoảnh khắc Krash định cất bước đi tiếp.

Phía trước hành lang nơi Arshoulder vừa bước ra.

Ở đó có một người đàn ông đang đứng.

Vừa nhìn thấy hắn, Krash chậm rãi nheo đôi mắt lại.

Mái tóc vàng dài giống hệt ai đó.

Thế nhưng, đó là một người đàn ông với vẻ ngoài trung tính, có khuôn mặt lạ lùng mang nét nữ tính hơn người kia một chút.

‘Arthur giả.’

Kẻ đã lừa mình là Arthur Gramalte để lẻn vào Học viện Lahelrn.

Và hắn cũng chính là kẻ chắc chắn có liên quan đến Phù thủy đỏ, Abella.

Ánh mắt Krash và Arthur chạm nhau một lúc.

Trong cuộc chạm mặt đó, rất nhiều suy nghĩ lướt qua tâm trí Krash nhưng rồi cậu vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên mỉm cười.

“Arthur Gramalte à. Việc tên Arshoulder trở thành như thế là do hắn tự muốn. Đừng có mà đổ lỗi cho ta đấy.”

Krash và Arthur giả gần như chưa từng trò chuyện với nhau.

Dù Krash đã tạo dựng mối quan hệ với những đứa trẻ lớp đặc biệt khác, nhưng Arthur giả dù thuộc lớp đặc biệt lại thường xuyên hành động một mình.

Thứ duy nhất Krash biết về hắn là việc hắn đã hoãn lời mời gia nhập đoàn sư tử.

Vì vậy, khi Krash nhìn Arthur giả với ánh mắt đầy nghi hoặc nhất có thể, hắn chậm rãi bước tới.

“So với trước đây, ngươi mạnh hơn nhiều rồi.”

Một câu nói đầy ẩn ý.

“Ừ, có nhiều chuyện xảy ra mà.”

Vì thế, Krash cũng đáp trả một cách đầy ẩn ý nhất có thể.

Bởi cậu biết rõ việc lấy thông tin từ Arthur giả là có giới hạn.

“Mà này, mới gặp nhau thế thôi mà bảo là trước đây thì có vẻ chúng ta không thân đến mức đó đâu nhỉ?”

Krash cười đầy khiêu khích như muốn hỏi xem hắn biết cái gì mà nói lắm thế.

“Đúng vậy, chúng ta không thân thiết.”

Và phía Arthur giả cũng dễ dàng đồng tình.

Không biết từ lúc nào, Arthur giả đã đứng ngay trước mặt Krash.

Ánh mắt Krash và Arthur giả chạm nhau.

Krash chỉ có thể biết được một điều.

Những thứ khác thì không rõ, nhưng nhìn vào mắt Arthur giả cũng khó mà đọc được ý nghĩa ẩn chứa bên trong giống như Arthur thật vậy.

Vì Arthur vốn là một kẻ mang trong mình nhiều bí mật.

"Nhưng quả thật rất đáng ngạc nhiên. Không ngờ lại có ngày ngươi sử dụng đến hào quang."

Ngay khoảnh khắc nghe câu nói tiếp theo, Krash đã ngăn cơ thể mình phản ứng theo bản năng.

Trên gương mặt Krash hiện rõ vẻ khó hiểu, như thể đối phương vừa nói ra những lời điên rồ gì đó.

Thế nhưng, gương mặt của tên Arthur giả mạo vẫn không mảy may thay đổi.

"Phải rồi, chỉ riêng sức mạnh ăn mòn thế giới thì vẫn chưa đủ. Cả ngươi lúc đó, và cả ngươi lúc này nữa."

Và chính câu nói tiếp theo đã đâm sâu vào tâm trí Krash.

Krash cố gắng kìm nén để cơ mặt không bị cứng đờ.

Ngươi lúc đó, và cả ngươi lúc này.

Bởi vì hắn không cần phải suy nghĩ quá sâu xa để hiểu ý nghĩa của lời nói đó.

Tên Arthur giả mạo đang nói điều này ngay lúc này.

Rằng trong vô số vòng lặp, Krash đã từng lĩnh hội Cực Huyết Trầm Độc và sử dụng sức mạnh ăn mòn thế giới.

Và với sức mạnh có được đó, chắc chắn Krash đã từng chiến đấu chống lại sự diệt vong của thế giới.

Nhưng việc Arthur đã hồi quy.

Điều đó có nghĩa là, Krash trong vòng lặp đó cuối cùng đã thất bại trong việc ngăn chặn sự diệt vong.

‘Đừng có nói nhảm.’

Thế nhưng, thâm tâm Krash lập tức phủ nhận sự thật đó.

Arthur trong những vòng lặp mà Krash từng gặp không hề tồn tại trên thế giới này.

Vì Arthur, kẻ bị lấy mất quyền hồi quy bởi Black Hood, đã chết trong một thế giới lụi tàn.

Vậy nên, kẻ đang đứng trước mặt hắn lúc này chỉ đơn giản là đang thăm dò hắn mà thôi.

Xem xem Krash có phải là kẻ hồi quy hay không.

Chẳng qua là âm mưu muốn đào bới nội tâm Krash thông qua những câu chuyện hắn nghe được từ Abella.

Nực cười thật.

Lý do hắn giả làm Arthur chắc hẳn là để cố tình chọc giận Krash.

"Này."

Vậy nên, Krash quyết định hành động đúng với tính cách mà Abella vốn đã biết rõ.

"Từ nãy đến giờ ngươi cứ lải nhải cái thứ rác rưởi gì thế hả?"

Phừng!

Ngay khoảnh khắc đó, hắc diễm bùng lên từ cơ thể Krash.

Kết quả của việc thay thế hào quang bằng sức mạnh ăn mòn thế giới, hắc diễm tỏa ra từ cơ thể hắn mang theo hơi nóng dữ dội hơn cả trước đây.

Trên thế giới này không có Arthur nào mà Krash biết cả.

Chỉ riêng điều đó thôi thì Krash còn rõ hơn bất cứ ai.

"Nếu không muốn chết thì ngậm miệng lại rồi cút đi. Không thì ta sẽ khiến ngươi có kết cục giống hệt tên đó đấy."

Krash vừa chỉ vào Arshoulder đang nằm bất tỉnh vừa đưa ra lời cảnh báo.

Ý hắn là đừng để một tên Arthur giả mạo như ngươi mơ tưởng đến chuyện đó.

Tên Arthur giả mạo liếc nhìn về phía Arshoulder rồi ngoan ngoãn quay người rời đi.

Trên gương mặt hắn không hề có lấy một chút vẻ sợ hãi.

"Hẹn gặp lại ở Sư Tử Đoàn sau."

Và rồi, để lại một câu nói đó, tên Arthur giả mạo đã rời đi.

[ Ngươi chịu tổn thất không nhỏ nhỉ. ]

Khi giọng nói của Crimson Garden vang lên, Krash tặc lưỡi một cái.

Bởi vì tên Arthur giả mạo kia đã bỏ đi, để lại vô vàn cảm giác khó chịu.

[ Ngươi định làm gì đây? ]

Con quạ của Crimson Garden đã đậu trên bệ cửa sổ mở toang từ lúc nào không hay.

Krash nhìn về phía đó và thốt ra một sự thật không hề thay đổi.

"Việc moi móc thông tin không phải chỉ mình bên đó mới làm được."

Hắn ta nói muốn gia nhập Sư Tử Đoàn.

Ngay từ câu nói đó đã giống như một lời tuyên chiến.

Vậy thì cứ đến đi.

Ta sẽ lột sạch mọi thứ, kể cả âm mưu mà con nhỏ Abella đó đang che giấu.

Krash quay người và bắt đầu bước về phía cuối hành lang.

Đó là hướng hoàn toàn ngược lại với hướng mà tên Arthur giả mạo đã đi.

Có lẽ, con đường của họ vốn dĩ đã rẽ sang hai hướng khác biệt từ rất lâu rồi.

Cứ thế, trên hành lang nơi hai người vừa rời đi.

Chỉ còn lại mình Arshoulder bất tỉnh nằm lăn lóc trong bụi bặm một cách cô độc.